Bút danh: Zhou_Yu Ngày đăng nhập: 25/05/2012 09:59 Tuổi: 28 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Muốn làm quen: Nam và Nữ Tự giới thiệu: Nick chỉ nhằm lưu giữ một thời yêu đương... DẠI KHỜ !!!

Đường xưa lối cũ có còn ai???
Đá phủ rêu xanh bức tường dài
Hàng cây im ắng buồn ngơ ngác
Ngẫm lòng kí ức có phôi phai?
Người về chốn ấy vui duyên mới
Tôi đứng bên đời mãi lẻ loi
Người đi một nửa hồn tôi chết,
Một nửa hồn kia cũng rã rời…
Nếu có về xin đừng qua lối đó
Nếu có nhìn xin đừng gọi tên nhau,
Nếu có thương cũng đã lỡ nhịp cầu.
Ngày em đi tôi bắt đầu tập sống…
Sống một mình giữa vô vàn trống rỗng
Đi một mình qua góc phố thân quen
Mà tưởng chừng lạc bước giữa đêm đen
Khi trong tim niềm đau không mờ xóa
Rồi chợt thấy giọt buồn vương trên má,
Tôi biết rằng mình đang nghĩ về em.
Cứ trách mình rồi lẩn trốn loanh quanh
Đâu có nhớ, tôi quên rồi không nhớ!
Nhưng tôi ơi! Cố quên là đang nhớ,
Đành dặn lòng thà nhớ để mà quên.
Cắn chặt môi trong tiếng nấc tuổi hờn
Và từ đó bắt đầu tôi kìm nén…
Trái tim vỡ, lòng ngực đau uất nghẹn
Sao là tôi, sao lại phải là tôi???
Muốn la lên cho tan vỡ đất trời
Và tôi biết mất em rồi, vĩnh viễn.
Tôi sẽ tự chôn vùi bao kỉ niệm,
Nấm mồ nào không buồn phải không em?
Đặt vào đây bao mơ ước tuổi xanh
Vật kỉ niệm gửi người trong dĩ vãng! (st)
Gửi một người từng là một, là riêng, là duy nhất, với tôi. Gió mưa ơi sao nỡ đành ngăn lối. Cách xa rồi, tình xưa ấy vùi chôn. Cám ơn người, vì hạnh phúc mong manh. Bước cùng tôi một đoạn đường kỉ niệm. Trái tim vỡ mong tìm người sưởi ấm. Để cuối cùng, giã nát với thời gian. Cám ơn người, với tất cả thương yêu. Mang cho tôi, ánh hoàng hôn lần cuối. Sau đêm nay, tôi gửi về cát bụi. Cát bụi tình, cát bụi nghĩa, và em…
Xa cách trong tình yêu có thể dập tắt ngọn lửa nhỏ, nhưng cũng có thể thôi bùng ngọn lửa lớn. Đó có phải là chân lý không, khi xa cách của em bao gồm cả sự lạnh lùng, vô tâm, và vô cảm. Có lẽ, với tôi chỉ là lửa nhỏ. Tình cảm của người bao la, sâu rộng quá, chỉ biết rằng trái tim và lý trí của tôi không thể hiểu. Ở góc độ của người, đó có thể là sự thử thách; nhưng với tôi, đó là niềm đau khi bị tình thương ruồng bỏ. Người đã từng một lần thất vọng, nên sẽ chẳng bao giờ người vun xới lại tình yêu, nhất là đối với một người không hoàn hảo như tôi – một người mà em không thực sự yêu thương. Thời nay không có cái gọi là số phận và không có chỗ cho sự an phận. Yêu 1 người không phải nhìn ngta hạnh phúc đi với người khác mà phải biết cách làm cho người mình yêu cảm thấy hạnh phúc khi đi với mình. Tất nhiên đó là cách của mỗi người nhưng điều quan trọng vẫn là sự chủ động từ suy nghĩ đến hành động và sự chân thành. Khi yêu, người ta có thể làm mọi thứ. Và khi không yêu, hoặc đã hết yêu, thì cũng vậy. Nên biết chấp nhận và đừng hỏi tại sao. Tôi chấp nhận, và sẽ không bao giờ tôi hỏi tại sao. Khi không có tình yêu, dù cố gắng ta vẫn không thể nào hết lòng vun xới được, dù hạt giống hay đất đai màu mỡ đến đâu. Tôi rất hiểu, và vì vậy, tôi không trách người. Sự đời có thể sẽ đổi thay, nhưng thật sự, tôi không còn dũng khí và niềm tin để yêu thương thêm lần nữa. Có lẽ, người cũng vậy...
Mai chia tay mình vẫn gọi “anh em”.
Nhưng không phải “vợ chồng” như ngày trước.
Bởi chúng mình đã lùi đi một bước.
Để trở về, cái thuở chẳng hề yêu.
Tôi biết mình có thể đã làm sai.
Đau khổ lắm không gọi em: bà xã.
Nhưng với tôi yêu phải là tất cả.
Không đơn thuần xem đó một niềm vui.
Tôi là người không tốt, tính trẻ con, chưa chính chắn, là yếu mềm không đủ dũng khí, mạnh mẽ của đàn ông khi mê mải đánh rơi lý tưởng chỉ vì một chữ tình si lụy. Thực tế rằng, tôi không xứng đáng với em. Chắc chắn sẽ có người em yêu, mà cũng yêu em nhiều hơn những gì mà tôi đã dành cho em. Chắc chắn !!! Anh thật lòng mong em có thể hạnh phúc suốt đời, bên người đó.
Xin gửi em, một lời chào, một lời thương một lời yêu…
Lần cuối cùng !!!
………
Lần cuối cùng, tôi trở lại nơi đây. Một địa danh hằn sâu trong tuyệt vọng. Tôi ko tìm một người để có thể quên em. Tôi ko thể dừng yêu, mà âm thầm ko nói. Tôi ko gửi lại người, những gì người đã tặng cho tôi. Tôi không viết để cầu mong em quay lại. Tôi ko viết để trách đời ai oán, hay trách người, hay dằn vặt em yêu. Tôi chỉ viết, để mong làm ranh giới. Của một thời, em từng là tất cả với tôi.
………………………
Tình đau rách một khoảng đời
Vùi chôn kỉ niệm một thời bên em…
Tiễn biệt.
Người tình thứ hai.
………………………….
5611
9711
6811
26811
151011
241211
12112
…………………………..