• Hẹn Ăn Trưa
  • Người Mẫu Việt
  • Hẹn Tốc Độ
  • Ai Có Lý
HAT Logo
  • Trang chủ

  • Hội nhóm

  • Thành Viên

  • Cuộc hẹn

  • Quên mật khẩu
  • Đăng ký
  • Blog H.A.T
  • Blog nổi bật
  • Blog của khanhlinh2007
  • khanhlinh2007

    Bút danh: khanhlinh2007 Ngày đăng nhập: 21/12/2011 15:28 Tuổi: 28 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Muốn làm quen: Nam và Nữ Tự giới thiệu: ................................ ................................ ................................ ................................ ................................ ................................ ...........

Hàng xóm

  • 4_frogs

    Bút danh: 4_frogs Ngày đăng nhập: 19/09/2010 23:27 Tuổi: 26 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: v.v............................. ...
    ........................... ......v.v
    v.v.................. ...............

    4_frogs Thăm blog
  • Yêu là không bao giờ nói hối tiếc

  • Viết bởi: khanhlinh2007 vào lúc 11:02 09/07/2010
  • Ngồi máy bay suốt mấy chục tiếng đồng hồ mệt lả người, bên này là mùa đông, ở đây có tuyết rơi rất nhiều, ngồi xe về ký túc xá anh cảm nhận được cái lạnh mà suốt 18 năm sống ở quê nhà anh chưa từng trải qua.

    Giờ này ở Việt Nam là buổi tối rồi, em đang làm gì? Trước khi lên máy bay mình muốn được bay vào Sài Gòn gặp em một lần, nhưng vì gấp quá lại phải làm nhiều loại giấy tờ xuất nhập cảnh nên không kịp. Nhớ em nhiều lắm mít ướt...

    Matxcova ngày 24 tháng 12 năm 2005, 7h24p p.m

    Đêm Giáng sinh, ở nước ngoài đón Giáng sinh thật là lớn, tất cả mọi người, mọi gia đình đều tấp nập, ai ai cũng mong chờ giây phút của đêm Giáng sinh, chẳng giống Việt Nam tí nào cả. Ở quê mình thì đâu biết Giáng sinh là gì, đến lớp 8 anh mới biết đêm 24 tháng 12 là đêm Giáng sinh. Cũng chưa bao giờ đi đón Giáng sinh, quê mình còn nghèo quá. Nhưng Sài Gòn là một thành phố lớn, lại nhộn nhip nên chắc là em cũng đang đi đón Giáng sinh, Sài Gòn ở miền nam nên không có mùa đông lạnh như bên này, lúc mới sang anh thấy sợ cái lạnh trên đất nước này, nhưng hai tháng qua anh đã dần thích nghi với thời tiết. Đêm nay tuyết rơi nhiều quá.

    Lát nữa sẽ đón Giáng sinh cùng các du học sinh Việt Nam khác, ở đây anh cũng mới làm quen được với mấy anh chị khóa trên, đúng là ở đất khách quê người mà gặp đồng hương là một hạnh phúc lớn, tiếng Nga của anh còn bập bẹ quá, mặc dù đã có thầy giáo dạy riêng nhưng cũng chẳng tiến bộ được bao nhiêu. Đêm Noel, chúc gia đình bình an, chúc em đón một Giáng sinh vui vẻ và ấm áp.

    Matxcova ngày…tháng…năm 2006, 7h a.m

    Anh đã đón một cái Tết xa nhà, một cái Tết xa em, xa những người anh yêu thương nhất, ở đây anh cũng được đón Tết cổ truyền Việt Nam, cũng có bánh chưng, cũng có cành đào, tuy không nói ra nhưng tất cả những sinh viên có mặt ở đây đều chung một nỗi nhớ - nhớ nhà. Riêng anh, anh nhớ em, nhớ tiền lì xì của hai đứa, nhớ mỗi lúc mẹ lì xì cho anh nhiều hơn là khuôn mặt em bí xị... trông thật tội... nhưng thật dễ thương. Năm mới bình an và hạnh phúc em nhé.

    Matxcova ngày 14 tháng 2 năm…

    Lễ Tình nhân, nhìn mọi người tay trong tay, có những cái ôm ấm áp và những nụ hôn trao nhau vội vã nhưng tràn ngập hạnh phúc. Hôm nay hai anh cùng phòng cũng đi chơi với bạn gái rồi, còn mình anh ở nhà ngồi trước máy tính, không biết ở Sài Gòn em sống thế nào? Qua đây đã được gần nửa năm rồi nhưng không biết liên lạc với em bằng cách nào, chẳng biết gì về em nhiều, chỉ biết qua mỗi lần anh trai gọi điện cho anh thôi. Xa em lâu như vậy mới biết em trong tim anh quan trọng thế nào. Anh thích em từ khi em còn là con nhỏ bướng bỉnh, muốn gì thì phải có bằng được, làm sai nhưng luôn bắt anh phải nhượng bộ trước rồi mới chịu nhận lỗi. Anh thích cả cái tính thích chơi bắn bi chứ không chịu nhảy dây hay búp bê như bao đứa con gái khác. Bên trong một người tưởng như rất mạnh mẽ đó lại là một cô gái mít ướt.

    Nhớ lần đầu tiên em đi thi học sinh giỏi cấp huyện làm bài không tốt, về nhà khóc òa trước mặt anh, anh cứ tròn xoe mắt ra mà nhìn, không dám tin là con nhỏ này lại biết khóc...hi. Em mà biết điều này thì có giận anh không nhỉ? Chắc anh lại bị em nhéo cho bầm dập hết cả người ấy chứ. Thế nhưng anh yêu, yêu cái tính trẻ con bướng bỉnh, yêu cái vẻ ngoài chẳng cần ai nhưng lại có thể mít ướt với anh lắm. Mới chỉ kết thúc học kỳ 1 thôi, anh vẫn còn tới 11 học kỳ nữa, nhưng đến học kỳ thứ 6 anh sẽ được về thăm em, về nơi yêu dấu. Nhớ em thật nhiều, mít ướt yêu thương.

    Matxcova ngày 22 tháng 11 năm…0h0p..a.m

    Chúc mừng sinh nhật mít ướt của anh, sinh nhật vui vẻ nhé em, ở Sài Gòn em đã đón sinh nhật với bạn bè cách đây cả tháng rồi, nhưng hôm nay mới đúng là ngày sinh nhật em mà, đã hai lần sinh nhật rồi không còn có anh ở bên em nữa, chúng ta cũng xa nhau chừng đó thời gian. Anh có mua quà cho em, khi nào về sẽ cho em nhận bù, bên này mùa đông lạnh lắm, năm nay còn lạnh hơn năm ngoái nữa, nhất là mấy ngày gần đây đang có bão tuyết. Lúc mới sang anh thật là thích thú với bầu trời tuyết trắng xóa, đến bây giờ vẫn thích nhưng mà đã biết sợ cái lạnh ở Matxcova này. Em có buồn và nhớ anh không mít ướt?

    Matxcova ngày... tháng... năm...

    Thời gian trôi qua rất là nhanh, cũng gần hết học kỳ thứ 5 của anh trên đất nước này. Anh đã thông báo cho em biết là Tết này anh về Việt Nam đón Tết cổ truyền, chắc giờ này em vui lắm. Nghĩ tới cái điệu bộ vừa làm việc gì đó vừa cười một mình của em... anh biết em ngốc cỡ nào, mỗi khi có chuyện gì vui thế nào cũng sẽ cười một mình, người ngoài nhìn vào tưởng là bị sao đó... nhưng em tỉnh queo, mặc kệ họ thôi, miễn là mình đang vui. Anh mong lắm thời gian đến Tết cổ truyền Việt Nam, chỉ còn khoảng 3 tháng nữa thôi.

    Hà Nội... ngày... tháng... năm...

    Anh vừa đáp máy bay tại sân bay Nội Bài, chuyến bay dài làm anh thấy mệt mỏi, về đến nhà anh ôm điện thoại và alo cho em, em bất ngờ lắm phải không? Cứ nghĩ mãi tới Tết Nguyên đán anh mới về chứ gì, anh cũng không biết nữa, chỉ cách đây 3 ngày anh được giáo sư thông báo mình sẽ được nghỉ Tết trước các bạn 10 ngày và sẽ về thăm gia đình vào dịp Tết dương lịch. Thế nên giờ này anh đã có mặt tại Việt Nam thân yêu, mong em có thể ra Hà Nội thật sớm.

    ***

    Chỉ có hai tuần ở Việt Nam thôi, gia đình, bạn bè, bà con họ hàng... cứ thế họ ngốn của anh mất hơn 1 tuần rồi, chỉ còn 5 ngày nữa là anh lên máy bay, anh lại trở về với nơi anh đang học tập. Nhận điện thoại của em, lòng anh buồn lắm. Anh đã đặt vé máy bay thế mà em không ra được, em nói mình bận thi học kỳ, thi với em luôn quan trọng, không lẽ xa anh suốt một khoảng thời gian dài em không nhớ anh? Hay em đã có... Có phải em đã có người mà em yêu thương không? Vậy sao không nói thật với anh... em sợ anh buồn hay em muốn là người lừa dối anh?

    Cứ nghĩ về Việt Nam rồi thì anh sẽ rất hạnh phúc, nhưng sao thế này... cầm tấm hình em gửi cho anh trên tay, anh mới nhận thấy em thay đổi rất nhiều.

    Trở về vùng quê nghèo nơi anh lớn lên cùng em, bà con hàng xóm ai cũng tới chơi, anh ghé qua nhà em, gửi quà cho mọi người và cũng không quên gửi quà sinh nhật bù suốt 3 năm qua cho em. Ngồi ăn cơm cùng bố mẹ, nghe mẹ kể cho anh nghe về em, về cuộc sống của em trong Sài Gòn, xem hình em chụp... xem cả những tấm hình kỷ niệm chung của hai đứa mình, chợt lòng anh thấy buồn và cô đơn lắm. Anh tin em nhưng thật lòng mình anh vẫn không chắc chắn là em còn dành trọn tình cảm cho anh, anh sợ nơi đó xa lạ, thiếu thốn tình cảm, anh sợ nơi thành phố sầm uất và náo nhiệt đó sẽ cuốn em rời xa anh.

    2h10p p.m, tại sân bay Nội Bài... cứ đi lại mãi thì cuối cùng anh cũng quyết định gọi vào số phone mà mẹ đã cho anh, biết rằng em đã có điện thoại riêng của mình. Anh nhấn vào số 097... tiếng nhạc chờ là bài hát Woman in love. Bên kia đầu dây có tiếng alo nhẹ nhàng, là giọng nói đó, anh đang nghe lại giọng nói của người con gái anh yêu... chỉ biết im lặng, mãi lúc sau anh mới cho em biết là anh gọi, em cũng im lặng. Một câu chúc bình an và anh nghe thấy có một tiếng nấc nghẹn ngào, anh biết người anh yêu đang khóc... em vẫn là mít ướt. Tạm biệt mọi người lần nữa, anh lại ra đi. Chúc em nơi ấy bình yên.

    ***

    Tại Việt Nam, ở thành phố mang tên Bác.

    Ngày 2 tháng 5 năm 2005, 4h20p a.m
    Thế là cô đã đến Sài Gòn, hai ngày ngồi trên tàu làm cô thấy mệt mỏi, tàu vừa dừng lại cô đã nhìn thấy anh trai chạy lên đón. Anh lấy đồ và xách xuống dưới cho cô rồi chở cô về phòng. Cô đến với Sài Gòn vào một buổi sáng, cũng chẳng có gì ấn tượng cả, mọi thứ xung quanh đều rất yên lặng, chỉ có tiếng xe chạy trên đường, dường như ai cũng còn đang chìm sâu trong giấc ngủ. Cô về đến phòng rồi cũng đi ngủ tiếp, nhưng cô lạ nhà, lại mang theo nỗi nhớ rất lớn, nhớ nhà, nhớ gia đình, nhớ bạn bè và nhớ anh.

    Cô nằm im không gây động để hai anh ngủ tiếp giấc ngủ dở dang nhưng mắt cứ mở tròn mãi không chịu khép. Ngày đầu tiên ở Sài Gòn cô chẳng biết đi đâu, hai anh sau khi mua đồ ăn sáng cho cô xong chỉ dặn dò một số thứ rồi một anh đi làm, còn một anh đi học. Một mình ở nhà chẳng biết làm gì, cô mở tivi lên xem, cũng không dám đi đâu vì sợ lạc đường. Vất vả sau kỳ thi ĐH rồi thi CĐ, cô quyết tâm ở lại thành phố đi làm, nếu đậu ĐH thì đi học, không thì đi làm để dành tiền đến Tết về rồi ôn thi và sang năm thi lại.

    Thời gian cứ thế trôi qua, kết quả thi không mấy hài lòng làm cô khóc suốt một đêm. Công việc bây giờ cô đang làm là công nhân trong một công ty giầy da. Làm công nhân cực khổ cô chẳng sợ, nhưng bị người khác xem thường thì cô không biết mình chịu đựng được bao lâu. Buồn quá mà cô cũng chẳng dám về nhà nữa, bố mẹ chắc thất vọng về cô lắm. Thế rồi khi đậu CĐ cô cũng chẳng thèm ngó ngàng, cô thật chẳng coi cái kết quả CĐ ra gì, cô không cần nó, nhưng rồi cô lại chọn đi học trường này, theo nguyện vọng của bố.

    Cô và anh vẫn thường trò chuyện với nhau, mỗi tuần cả 2 đều viết thư cho nhau. Dù cô ở miền nam, anh miền bắc nhưng cô vẫn thấy vui. Rồi một buổi trưa, có cô bé ở dưới phòng trực điện thoại của kí túc xá chạy lên lầu 3 gọi cô xuống nghe điện thoại. Giọng đầu giây bên kia là anh, cô thật vui lắm, nhưng niềm vui chưa được bao lâu khi anh nói mình đã nhận được học bổng và sẽ đi du học 6 năm bên Nga. Cô mừng vì biết anh thật giỏi, nhưng cô thoáng buồn vì cô sẽ phải xa anh 6 năm, 6 năm có phải là rất lâu không?

    Sài Gòn, ngày... tháng…năm...

    Hôm nay anh lên máy bay, giờ này chắc gia đình và bạn bè ai cũng ra sân bay tiễn anh, cô thấy lòng mình buồn, tâm trạng không được vui, cô gửi hình về cho anh rồi, chắc rằng anh sẽ mang theo hình mình sang bên đó, cô nói với anh: "Nếu mỗi khi nhớ tớ, cậu lấy hình này ra nhìn thì sẽ hết nhớ, vì tớ luôn bên cạnh cậu". Anh đi rồi, mỗi ngày trôi qua thật chậm, cô thấy lòng trống trải, có phải cô đã yêu anh? Anh thân thiết và luôn bên cạnh cô mọi lúc, mọi nơi vì thế mà cô không nhận ra sự quan trọng của anh. Đến bây giờ cô mới cảm nhận hết sự thiếu vắng bóng hình của anh. Tạm lấy thời gian và nỗi nhớ để quên chuyện tình yêu, cô chỉ biết học và học... cô giữ khoảng cách với tất cả các bạn trai xung quanh, bất cứ ai đến gần cô, muốn có một khoảng cách ngắn với cô là cô tránh xa họ, cô luôn vạch rõ ranh giới giữa bạn bè và tình yêu. Không bao giờ để ai đến bên cô, dù những ngày lễ, sinh nhật có lúc cô thấy buồn và cô đơn một chút.

    Sài Gòn ngày 22 tháng 11 năm 2005

    Hôm nay là sinh nhật cô, sinh nhật lần đầu tiên không có anh ở bên, ngày sinh nhật này chỉ có mình anh biết và hàng năm cứ ngày này anh mới tặng quà cho cô, mới chúc mừng. Nhưng năm nay chỉ có mình cô biết đến ngày này, cô không biết bên đó anh sống thế nào? Bây giờ bên đó là mùa đông, sẽ có tuyết rơi, nhưng không biết anh có đủ áo ấm không? Có bị lạnh không? Chỉ thi thoảng anh trai của anh mới gọi điện qua bên đó, mới biết tin tức của anh và cô cũng chỉ được biết qua anh ấy mà thôi. Đêm nay cô nhớ anh lắm, nhớ những trò chơi thời trẻ con nữa...

    Kí túc xá ngày nào cũng nhộn nhịp, ai cũng đi chơi, sinh viên khóa mới thường giao lưu làm quen rồi kết bạn, còn cô thì chẳng muốn gặp gỡ ai, trong phòng cô là người miền bắc duy nhất, cô cũng là người mà các bạn ít gần gũi được, bạn bè luôn thấy ở cô có điều gì đó khiến họ không đến gần được. Nhưng một thời gian dài ở cùng nhau khi mọi người đã hiểu nhau rõ hơn thì cũng thân thiết hơn.

    Trời Sài Gòn chẳng có mùa đông, nhưng thỉnh thoảng có một vài ngày bầu trời cũng nũng nịu trở nên se lạnh, cô thích cái không khí này. Rồi cả những đêm Giáng sinh, rồi đón năm mới theo dương lịch trong kí túc xá... năm nhất có nhiều bỡ ngỡ lắm nhưng cũng có nhiều niềm vui cho cô đỡ bớt phần nào nỗi nhớ gia đình, nhớ anh.

    Ngày...tháng....năm...

    Cô đã đón 2 cái Tết Nguyên đán không có anh, đã có 2 lần sinh nhật không còn được anh chúc mừng, bạn bè cô quen biết cũng nhiều hơn, trong Sài Gòn cô đã có rất nhiều bạn thân, những người cũng xa nhà đi học như cô. Tất cả đều giúp đỡ nhau trong học tập, trong cuộc sống, nếu người này buồn thì những người khác sẽ tìm mọi cách cho người đó vui lên, nhìn bạn bè dần có cặp có đôi, cô càng thấy nhớ anh nhiều hơn.

    Cũng có những chàng trai để ý cô, họ thích cô, nhưng chỉ cần họ nói thích cô là cô sẽ co chân chạy mất. Cô chỉ nhớ tới một người thôi, chưa bao giờ có một ai nữa, vì thế mà cô không thể lừa dối họ để họ phải tổn thương vì cô. Cũng đã có 2 lần sinh nhật của anh mà không có cô ở bên, mỗi lần cô đều làm một món quà nhỏ, cất nó đi, định rằng khi nào anh về cô sẽ đưa tất cả cho anh. Những niềm vui nho nhỏ xung quanh bạn bè dần giúp cô vui vẻ hơn.

    Rồi một buổi sáng, có tiếng cô bé phòng trực điện thoại gọi cô xuống nghe điện, là anh trai của anh, anh nói Tết này em anh sẽ được về quê ăn Tết, và nó nhờ anh thông báo tin vui này. Cả ngày đó cô như một con chim sáo, hót líu lo, cô vẫn thế, có khi đang ngồi học trên lớp nghĩ tới ngày gặp anh cô lại cười một mình, không biết có ai nhìn thấy không? Nhưng cô chẳng mắc cỡ gì cả, cô đang rất vui... cô mong chờ Tết đến như nắng hạn chờ mưa.

    Sài Gòn ngày... tháng... năm...

    Chị ơi, chị có điện thoại, chị xuống liền nha... cô ngạc nhiên lắm, vì cô đã có điện thoại riêng, bạn bè rồi gia đình ai cũng biết số phone của cô, sao lại có người gọi vào số của kí túc xá nhỉ? Nghĩ vậy nhưng cô vẫn vội vàng bước theo cô bé xuống nghe điện thoại. Cô mừng muốn khóc khi nghe giọng nói bên kia chính là anh, anh đã về Việt Nam, không phải là Tết nguyên đán mà là Tết dương lịch. Anh cũng nói là mong cô sẽ về và đã đặt cho cô vé máy bay khứ hồi ra Hà Nội. Nhưng lúc cô nhận được thông báo ngày bay thì... cũng đúng vào ngày cô thi học kỳ, năm nay là năm cuối rồi, nếu cô bỏ thi sẽ không được thi lại như những học kỳ khác, mà là phải học lại, tức là phải ở lại một năm nữa, sau đó mới được thi tốt nghiệp.

    Xem giờ bay mới biết nó trùng với giờ cô vào phòng thi 1h15p. Cô thấy tiếc như mình vừa làm rớt một thứ gì đó quý lắm, không biết sẽ phải giải thích với anh thế nào, hay nói anh vào Sài Gòn chơi với cô, mãi suy nghĩ mà cũng chẳng tìm được cách nào tốt hơn. Rồi cô quyết định gọi điện cho anh, cô nói rằng lịch bay trùng với ngày thi nên cô không bay ra được, hay anh vào Sài Gòn chơi đi... im lặng, không có tiếng trả lời, cô thấy có lỗi với anh. Xa anh gần 3 năm đây là cơ hội duy nhất để được gặp nhau, quan trọng hơn là trước lúc vào Sài Gòn thi ĐH cô đã biết anh yêu mình, nhưng cô chưa có cơ hội cho anh biết là cô cũng có tình cảm với anh, không biết anh đang nghĩ gì, chỉ thấy anh im lặng và điều đó làm cô thấy lo lắng. Có khi nào anh hiểu sai về cô?

    Rồi từ bên kia có giọng nói như nghẹn lại: "Cậu lo thi thật tốt đi, không sao cả, lần sau tớ về thì sẽ gặp nhau được mà. Thi tốt nhé" Rồi có tiếng tít tít... anh đã cúp máy. Lòng thật buồn lắm, cô chẳng biết làm thế nào để giải thích với anh, mỗi ngày trôi qua thật nặng nề, cô chỉ còn biết học bài để thi thật tốt, có lúc cô nghĩ hay mình nói anh đổi vé bay vào một ngày khác là xong, nhưng chẳng biết sao cô lại không thể nói ra, cô tự ái với thái độ của anh, hay cô sợ rằng anh bây giờ đã thay đổi.

    Rồi kỳ thi cũng qua, ngày anh lên đường sang Nga cô cũng không thể gọi điện, nhưng rồi anh cũng gọi điện cho cô, cả hai nhắc lại một số kỷ niệm xưa rồi cô chúc anh lời chúc bình an... Thế là anh lại xa cô, và cô tự nhủ mình sẽ chờ... chờ ngày anh về.

    Sài Gòn ngày... tháng... năm...

    Anh đi đã được hơn một tháng, cô cũng cảm thấy nguôi ngoai phần nào, cuộc sống lại trở về quy luật của nó. Sắp đến Tết rồi, nghĩ đến Tết là cô sẽ hết buồn. Ngày hôm đó đáng lẽ cũng chỉ là một ngày bình thường, Tết năm đó cô cũng sẽ về quê ăn Tết cùng gia đình nếu không có... một cuộc gọi quốc tế... mà người gọi chính là anh. Cô chẳng thể nhớ hết những gì anh nói, chỉ nhớ rằng: anh sẽ không về Việt Nam được, anh đã chấp nhận một đề nghị của trường nơi anh đang theo học là sẽ đào tạo chuyên môn cấp cao thêm 5 năm nữa, và anh sẽ phải ở lại cơ quan này công tác 10 năm, anh nghĩ có lẽ anh sẽ định cư tại Nga, anh hy vọng cô sẽ sống thật tốt nếu không có anh.

    Cô chờ, cứ nghĩ mình đã yêu... nhưng sao cô thấy lòng buồn và nhớ...

    Sài Gòn ngày... tháng...năm...

    Đây là cái Tết đầu tiên cô không ở bên gia đình mình trong suốt 21 cái Tết. Cô thật sự rất nhớ nhà, cô rất muốn về nhưng lòng cô đang rối bời, cô không thể về nhà trong tình trạng này, bố mẹ sẽ chỉ lo lắng thêm cho cô mà thôi. Cô đã chờ và chờ, cô mong điều gì ở anh vậy? Tại sao cô lại thấy đau như vậy chứ, đáng lẽ cô phải mừng cho anh, phải vui với anh vì anh đã có một cơ hội tốt, không lẽ cô lại muốn anh từ bỏ tương lai tươi sáng chỉ vì sự ích kỷ của cô? Lòng cô rối quá, cô cần sự yên tĩnh, quyết định xa những người cô yêu thương, ở lại Sài Gòn đón Tết một năm. Không biết bên đó anh còn nhớ cô không? Có lẽ là anh đang đón Tết cổ truyền cùng bạn bè, chúc anh một năm mới bình an và hạnh phúc.

    Sài Gòn ngày... tháng...năm...

    Thời gian vẫn cứ lặng lẽ trôi qua, mới đó mà cô đã hoàn thành hết các môn học, chỉ còn phải làm đồ án tốt nghiệp nữa là xong. Thi xong hết môn thì vẫn còn được nghỉ thoải mái hơn một tuần, thế là cô quyết định về nhà, lòng cô đã thấy nhẹ nhàng hơn và cô tin mình đủ sức để đối diện sự thật.

    Trước đây cô luôn nghĩ tốt nghiệp xong sẽ về miền bắc sống, nhưng bây giờ cô lại băn khoăn không biết mình có còn muốn về nữa hay không. Tạm biệt bạn bè trong Sài Gòn rồi cô lên xe về quê. Quê nhà vẫn như xưa, nhưng bây giờ đường làng đã được bê tông hóa nên đi lại dễ hơn nhiều. Mỗi lần gọi điện về cô vẫn nghe mẹ nhắc về anh, những món quà của anh mẹ vẫn để nguyên như thế cho cô, tối hôm đó cô lặng lẽ mở quà, thì ra anh chẳng bao giờ quên bất cứ điều gì về cô, anh nhớ tất cả...

    Về nhà, cô đi ra đồng cùng mẹ, đi xem lúa nhà mình có tốt không, cảnh làng quê tuy nghèo nhưng yên tĩnh. Về nhà lòng cô nhẹ nhõm hơn nhiều, đúng là quê hương và gia đình luôn là nơi ấm áp nhất. Những kỷ niệm vẫn còn đó, chưa bao giờ phai mờ, mẹ chẳng biết anh yêu cô nên cũng không để ý tới tâm trạng của cô lúc này, mẹ vẫn vui vẻ nhắc về anh như một người bạn tốt với cô. Thời gian ở nhà chỉ được 1 tuần và cô lại lên đường vào Sài Gòn, nhưng lần này cô thấy tinh thần tốt hơn rất nhiều, cô hối hận vì Tết đã không về đón Tết cùng gia đình, bố mẹ cũng bắt cô hứa là sẽ không được ở Sài Gòn đón Tết như năm rồi nữa, trừ khi cô có gia đình riêng.

    Sài Gòn ngày... tháng...năm...

    Cuộc sống của cô bình lặng trôi qua, cô cũng không còn nghĩ về anh nhiều như xưa nữa, cô chấp nhận thực tế anh đã xa cô. Có bạn bè ở bên cô cũng đã thấy hạnh phúc, ra trường mới thấy có nhiều thứ để lo lắng, mặc dù từ nhỏ đã có tính sống tự lập nên dù có khó khăn gì cô cũng tự mình giải quyết nhưng sinh viên mới ra trường đâu có ai là thuận buồm xuôi gió đâu, cô thường tự an ủi mình như thế.

    Nhưng một ngày có một điều xui xẻo bất ngờ đến với cô, lúc này cô thật là buồn lắm, cô đã biết chán nản, bi quan trước cuộc sống, cô mới chỉ 22 tuổi vẫn còn rất trẻ, thế mà cô lại bi quan trước cuộc sống của mình. Cũng may là có những người bạn thân luôn bên cạnh động viên và an ủi cô.

    Sài Gòn ngày... tháng...năm...

    Thời gian này bên cạnh cô có một người, người này rất gần gũi với cô, thân thiết và quan tâm, chia sẻ cùng cô bao nhiêu chuyện, nhưng vết thương tình đầu khó lành nên theo quán tính cô vẫn né tránh, nói đúng hơn cô tự nhủ sẽ xem như một người bạn. Nhưng chỉ sau khi về quê ăn Tết vào cô đã không thể giữ được quyết định ban đầu của mình, cô dần quen với việc được anh quan tâm, quen với việc có anh luôn ở bên, luôn có tin nhắn của anh mỗi ngày... hình như anh đã dần đi vào suy nghĩ, vào trái tim vốn đã lạnh giá của cô. Cô thấy mình vui hẳn lên, cô đã tin tưởng, đã nghĩ tới một mối quan hệ chính thức và lâu dài... Rồi cô bắt đầu viết blog thay cho thói quen viết nhật ký trên máy tính.

    Blog giống như là một trang nhật ký mở, cô muốn chia sẻ với bạn bè niềm vui nỗi buồn, nơi đó cũng có rất nhiều chuyện riêng tư cô viết cho riêng mình, cô rất thích cuốn nhật ký này. Trên blog cô cũng viết về anh, viết về kỷ niệm tuổi thơ, về những niềm vui thuở học trò... và cả tình yêu mới của cô nữa. Cô tâm sự với anh về người mới, về mối quan hệ mới... mặc dù cô biết anh sẽ chẳng bao giờ biết về blog này cũng như những dòng chữ này.

    Sài Gòn ngày... tháng... năm...

    Hôm nay tình cờ nhỏ bạn phát hiện ra mạng xã hội facebook, thế rồi nó rủ cô vào chơi happyframe trên face. Trên face cô lấy nick name là cái tên chỉ có mình cô và anh biết ý nghĩa của nó. Rồi một ngày kia có một cái nick name rất quen thuộc với cô đã kết nối làm bạn, chát cùng nhau cô mới nhận ra đó chính là anh, cả hai cùng vui mừng. Từ đó không ngày nào là cô không lên face, cô hỏi anh đủ thứ chuyện và cũng huyên thuyên kể cho anh nghe đủ chuyện vui buồn trong cuộc sống. Đó là một niềm vui mà chỉ mình cô biết, tuy giờ đây cô đã có một niềm vui mới bên cạnh một người mà cô yêu thương.

    Anh không thể bên cô nữa nhưng anh vẫn là một người bạn quan trọng với cô, anh lắng nghe những chuyện vui hạnh phúc cũng như những giận hờn của cô và người yêu. Bên đó anh cũng đang vui và sống hạnh phúc, anh từng hứa khi nào cô cưới thì anh sẽ về dự, dù lúc đó anh ở bất cứ nơi đâu, quà anh tặng cô sẽ là chiếc áo cưới màu trắng giành cho cô dâu. Cô thấy mình thật hạnh phúc.

    Sài Gòn ngày... tháng... năm...

    Trong tình yêu không ai biết trước điều gì, chẳng biết vì sao ta yêu một ai đó, cũng không biết người ta có thật lòng yêu mình không vì để hiểu được một người là rất khó. Chuyện tình cảm của cô cũng thế, cô đã tin tưởng, cô nghĩ mình đã yêu, đã nghĩ tới sự lâu dài với người cô yêu nhưng... lúc này cô mới nhận thấy, khi cô đã yêu người ta rất nhiều thì cô cũng biết mình phải xa họ bởi họ không thật lòng yêu cô. Một người đã luôn bên, đã nói thương cô rất nhiều nhưng không thể nói yêu cô, cô thật sự rất sốc... Cô thấy sao mình lại yếu đuối trong tình cảm như thế, trái ngược với tính cách và con người cô, yêu nhưng rồi chính cô lại nói lời chia tay...

    Cô biết nếu người ta không thật lòng yêu mình thì chi bằng hãy để họ ra đi, níu kéo sẽ chỉ làm cô tổn thương. Một thời gian dài cô lại bị suy sụp vì tình cảm, sẽ chẳng có thể tin tình yêu một lần nữa, sau hai năm xa anh kể từ ngày anh nói sẽ định cư tại Nga và cô chôn chặt lòng mình, cô cứ nghĩ đây sẽ là bến đậu cuối cùng, sẽ là người cô trao trọn niềm yêu thương, nhưng... Điều cô tin tưởng lại không thể thành sự thật. Cô lại đau khổ, nhưng cô vẫn mạnh mẽ lắm, cô từng bị tổn thương rồi, thêm vết thương này cô sẽ trở nên mạnh mẽ hơn. Thời gian luôn là liều thuốc tốt và duy nhất với những ai đang bị vết thương lòng, cô viết rất nhiều trên blog của mình, những bài viết về người yêu hiện tại... những cảm xúc và cả những câu chuyện của bạn bè quanh cô. Tất cả cô đều ghi chép vào cuốn nhật ký mở này, để khi nào có thời gian, sau này khi đã già cô sẽ mở nó ra và đọc lại những ký ức tuổi trẻ.

    Thời gian sau này cô thấy anh ít lên face, cũng không còn trò chuyện với cô nhiều như trước, cô nghĩ là anh cũng đang bận rộn, nơi đất khách anh vẫn còn nhiều thứ phải lo lắm. Thế nhưng hôm sinh nhật cô, đúng cái ngày sinh nhật chỉ mình cô và anh biết, cô đã nhận được từ anh một món quà sinh nhật đặc biệt nhất, một bài hát và còn có cả giọng nói của anh nữa, đêm đó cô đã khóc... khóc vì thấy mình đang hạnh phúc, từ một đất nước xa xôi vậy mà cô vẫn nghe được giọng nói của anh... một món quà thật ý nghĩa. Thời gian trôi qua, người yêu hiện tại của cô cũng đã có một tình yêu mới, một hạnh phúc mới... còn cô cũng đã dần cân bằng lại cuộc sống của mình, dù những lúc cô còn cảm thấy cô đơn nhưng cô nghĩ mọi chuyện rồi sẽ tốt hơn trong thời gian tới.

    Anh biết em vẫn bình yên thế là đủ với anh, anh suy nghĩ rất nhiều về chuyện của anh và em, cuối cùng anh đã quyết định gọi điện về Việt Nam cho em, anh đã nghĩ ra một lý do để nói dối em mít ướt. Anh xin lỗi nhưng anh tin điều đó sẽ cho em hạnh phúc sau này. Anh là gì của em đâu mà có quyền bắt em phải chờ đợi chứ, chúng ta cũng đâu phải là người yêu của nhau, chỉ là những người bạn thân từ thuở nhỏ mà. Tha thứ cho anh vì đã nói dối em. Hãy tìm cho mình một hạnh phúc riêng em nhé.

    Matxcova ngày 6 tháng 2 năm 2008

    Hôm nay là ngày mồng 1 Tết, năm nay lại đón một cái Tết Việt Nam trên Matxcova nữa rồi, trở lại đây đã được hơn 2 tháng kể từ ngày về Việt Nam. Nghe mẹ nói Tết này em không về nhà đón Tết cùng gia đình, vì sao vậy? Mít ướt mà anh biết thì luôn ở bên gia đình trong ngày Tết, thế mà năm nay em lại chịu xa nhà đón Tết ở Sài Gòn, hay là vì anh? Vì cuộc gọi của anh phải không?

    Anh là nguyên nhân làm em phải xa nhà sao? Hay có khi nào em có bạn trai và ở lại đón Tết cùng người ấy không? Hy vọng là như thế, vì nếu thế em sẽ không buồn. Đêm nay ở Matxcova này không lạnh như những lần đón Tết khác, đêm nay ấm áp hơn rất nhiều. Xin lỗi vì lòng ích kỷ của mình mà đã bắt em chờ đợi anh lâu như thế, anh tin quyết định của mình sẽ mang lại hạnh phúc cho em. Một năm mới đã đến, chúc cho mít ướt của anh sẽ tìm được hạnh phúc của riêng em.

    Matxcova ngày...tháng...năm...

    Bên này công nghệ thông tin rất là phổ biến, em cũng học CNTT nhưng không biết em học về mảng gì nữa, cũng không biết em bây giờ thế nào, chắc là đã tốt nghiệp rồi, có liên thông đại học hay là đi làm luôn nhỉ. Ngày xưa em nói học xong sẽ về quê mà có khi bây giờ đang ở quê rồi cũng nên. Nhưng hôm rồi anh trai nói là em sẽ ở lại Sài Gòn làm việc, cũng đúng thôi vì ở quê mình CNTT chưa có phổ cập về tới thị trấn nữa, nói gì đến làng mình. Nhớ ngày trước đi học phổ thông mà em có biết gì đến máy vi tính đâu, thế mà lại đi học CNTT...

    Hôm nay anh đã kết bạn với một người có cái nick name giống cái tên riêng anh đặt cho em, người này có quốc tịch Việt Nam, anh có cảm giác rất lạ khi trò truyện làm quen với người bạn này, có khi nào đó là em không?

    Matxcova ngày...tháng...năm...

    Từ ngày biết người bạn đó là em anh đã rất hạnh phúc, anh biết thông tin về em, được trò chuyện cùng em, nghe em kể cho anh nghe chuyện vui buồn quanh cuộc sống, thế nhưng khi em hỏi anh: "Có phải em đã yêu người ấy?" câu chuyện em kể có nhiều hình ảnh của người ấy, có phải em đang rất hạnh phúc? Cuối cùng điều anh mong muốn, cái quyết định của anh cũng đã làm anh vừa lòng thế nhưng khi nghe em hỏi như vậy anh lại thấy mình đau ở bên trái, chỗ trái tim anh... có phải anh đang ghen không em?

    Anh muốn như thế vậy mà khi đạt được kết quả anh mới biết thật ra anh không hề muốn như vậy chút nào. Thời gian này anh thấy người mệt mỏi lắm, sức sống hình như không còn như xưa, anh cảm thấy là mình đang có bệnh, nhưng anh không đi bác sĩ em à. Khi nào anh bệnh nặng thì mới đến tìm bác sĩ, em mà biết thế nào cũng la anh. Nhưng anh đâu dễ gì cho em biết chứ, chỉ cần em biết là anh đang sống tốt và như thế em sẽ vui với hạnh phúc hiện tại của em.

    Matxcova ngày...tháng...năm...

    Cầm tờ giấy kết quả trên tay mà anh đứng chết lặng, anh không tin vào kết quả mà bác sĩ vừa trao cho anh. Bắt đầu từ đâu chứ, anh không nghiện, không hư hỏng, cũng không tụ tập đi chơi đêm... Kết quả này có lẽ là do lần ẩu đã xảy ra trong lần đón Tết cổ truyền... nếu lúc đó đi kiểm tra có lẽ anh còn có cơ hội tránh nó... nhưng bây giờ... quá muộn rồi.

    Hà Nội ngày... tháng...năm...

    Anh đã trở về Việt Nam, căn bệnh thế kỷ quái ác đã dần lấy hết sức khỏe của anh, nó cũng cho anh nhiều loại bệnh mới nữa, anh sẽ ra đi, sẽ chẳng còn tồn tại trên đời này được bao lâu nữa. Anh muốn giấu gia đình, trốn tránh sự thật với tất cả mọi người anh yêu thương, anh sẽ ra đi nơi đất lạ và giáo sư sẽ thông báo một sự ra đi hợp lý với gia đình anh, nhưng có lẽ đến phút cuối cuộc đời anh vẫn muốn được ở bên cạnh gia đình và những người anh yêu thương. Anh muốn được ra đi trong vòng tay họ, em vẫn tốt phải không? Nhưng đọc những dòng chữ trên blog của em thì có lẽ em không được hạnh phúc, người đó không mang lại hạnh phúc cho em. Một người bạn đã cho anh địa chỉ blog của em và anh vào đó mỗi ngày, thói quen viết nhật ký của em không hề thay đổi, mít ướt đã viết nhật ký từ năm lớp 8 nhỉ, anh biết nhưng chưa bao giờ được em cho đọc, vì thế mà mỗi năm anh đều mua cho mít ướt một cuốn sổ nhật ký, anh muốn mít ướt sẽ ghi lại những dòng suy nghĩ, những bí mật của em trong cuốn sổ đó và một ngày nào đó em sẽ cho anh đọc nó.

    Hà Nội đã vào cuối thu, mùi hoa sữa nồng nàn... nhớ lắm hai hàng hoa sữa ven con đường từ nhà đến trường của chúng ta. Bố mẹ, anh trai ra đón anh mà không ngăn nổi những giọt nước mắt, anh cố gắng cười để mọi người cảm thấy một chút sức sống nơi anh. Anh về nhưng không cho em biết, cũng chẳng thông báo cho bạn bè, anh không muốn ai biết thông tin về anh, thời gian của anh còn rất ít, anh sẽ dùng nó để viết thư cho em, viết mỗi ngày và sống bên cạnh gia đình của mình.

    Hà Nội ngày... tháng...năm...

    Em đã chia tay với người ấy, đọc từng dòng chữ trên blog, từng câu trên face... anh thấy tim mình cũng đau theo nỗi đau của em, em vẫn là mít ướt nhưng không còn là mít ướt mạnh mẽ và tự tin của ngày xưa nữa, em là một cô gái yếu đuối thật sự sau cú ngã này. Hãy mạnh mẽ lên em, hãy tin vào cuộc sống dù cho bất cứ điều gì xảy ra, đọc những bài viết kỷ niệm anh thấy mình thật hạnh phúc, em vẫn nhớ về anh, nhớ sinh nhật anh... Anh rất muốn gặp em nhưng anh không thể ích kỷ được, anh không thể tạo đau khổ cho em, anh đã yêu cầu gia đình mình không cho em biết thông tin về anh, anh bây giờ trông thật đáng sợ, anh không còn là một cậu con trai xứng với cái tuổi 25 của mình, anh trông như một cụ già, với cái thân hình gầy gòm, khuôn mặt hốc hác... mỗi ngày anh phải uống rất nhiều loại thuốc và tiêm nhiều mũi tim khác nhau. Anh sẽ cố gắng đấu tranh để có thể còn được ở trên cuộc đời này dù chỉ là một giây một khắc thôi.

    Hà Nội ngày...tháng...năm...

    Mỗi ngày trôi qua anh đều thấy sức khỏe của mình giảm đi rất nhiều, thêm cái căn bệnh ung thư này nữa thì anh biết thời gian của anh chỉ được tính từng ngày. Hôm nay là sinh nhật em, ngày sinh nhật mà hàng năm chỉ có mình anh là người duy nhất chúc mừng và cũng chỉ mình anh đón sinh nhật cùng em. Năm nay anh đã gọi điện cho tổng đài IZUMIN để yêu cầu bài hát "Tình yêu trở lại" và thu âm giọng nói của mình, đây có lẽ là món quà cuối cùng anh tặng em, người con gái anh yêu. Chúc em sinh nhật vui vẻ và sẽ luôn hạnh phúc.

    Hà Nội ngày...tháng...năm...

    Anh biết mình sẽ ra đi, ngay lúc này đây anh rất muốn nghe giọng nói của em, rất muốn được nhìn thấy em cười, được nhìn thấy bóng dáng người anh yêu... nhưng anh không còn đủ sức để đến nơi đó, để đến với Sài Gòn, nơi có em ở đó. Chỉ được nhìn thấy em qua những tấm hình em post trên blog của mình, trông em gầy đi rất nhiều, cũng khác rất nhiều so với ngày xưa. Vậy là đã 5 năm rồi chúng ta không gặp nhau, mỗi ngày anh viết cho em rất nhiều những lá thư điện tử nhưng anh sẽ không gửi một lá nào hết, anh muốn em tin là anh vẫn đang đi du học, anh muốn em biết là anh vẫn sống tốt, anh sẽ có một tương lai tươi sáng ở bên đó, anh cũng sẽ sống hạnh phúc. Em hãy tin là như thế em nhé.

    Hà Nội ngày... tháng...năm...

    Đêm qua anh thấy mình đến một thế giới lạ lắm, nơi đó chỉ toàn một màu trắng, có những con người rất lạ lẫm với anh, anh cứ đi, đi mãi, chẳng biết đâu là nhà của mình. Mọi con đường anh đi đều xa lạ, chẳng có ai là người quen cho anh hỏi thăm, anh chỉ thấy mình vừa đi vừa chạy như là đang tìm một thứ gì đó... rồi anh rất sợ, anh la lên và gọi tên bố mẹ, anh chị, bạn bè... Chẳng có ai nghe thấy tiếng anh gọi, rồi có ai đó nắm lấy tay anh và kéo anh lại... tỉnh giấc anh mới biết là mình đang mơ.

    Trước mắt anh là mẹ, anh trai, cả hai người cầm tay anh mà khóc. Nhìn mẹ đau khổ, anh thấy mình đau khắp người nhưng vẫn cố gắng cười, an ủi mẹ: "Con chưa đi đâu mẹ à...". Anh đang trong bệnh viện - nơi anh trai anh làm việc, gia đình luôn ở bên cạnh anh, anh đã là người hạnh phúc lắm rồi phải không em?

    Những ngày này tuy rất mệt nhưng anh vẫn cố gắng để gõ máy tính, anh muốn viết thật nhiều, anh sợ mình sẽ không còn đủ sức để viết nữa, sợ rằng mình không còn được viết cho em. Sắp đến Giáng sinh rồi, nhớ rằng chúng ta chỉ có một lần duy nhất biết đến Giáng sinh nhỉ, lần đó anh chở em đi xuống tận thành phố để biết cây thông Noel. Ở nước ngoài, Giáng sinh nhộn nhịp lắm, ở ngoài này anh thấy người việt mình cũng chuẩn bị đón Giáng sinh nhộn nhịp chứ không còn như ngày xưa nữa. Anh ước gì mình có thể được cùng em đón Giáng sinh...

    Hà Nội ngày... tháng...năm...

    Chỉ còn hai ngày nữa thôi là đến Giáng sinh, nhưng anh sợ là mình không thể chờ đến đêm Giáng sinh, thế nên hôm nay anh sẽ cố gắng gõ hết những gì anh muốn nói. Cả nhà đã hứa sẽ giữ bí mật về anh với em, nhưng anh sợ rằng anh trai anh sẽ cho em biết nếu một ngày anh ra đi. Em à, nếu anh ra đi trước đêm Giáng sinh thì trong đêm Giáng sinh em hãy nhớ: "Đừng khóc trong đêm Giáng sinh em nhé, vì đêm Giáng sinh phải là đêm mỗi người đều được nhận sự ấm áp và hạnh phúc từ những người mà mình yêu thương...". Anh cũng mong em sẽ được như thế, hãy luôn vui vẻ, hãy đón nhận tất cả những gì cuộc sống cho em bằng tình yêu thương em nhé, dù là niềm vui hay là nỗi buồn, em hãy luôn sẵn sàng đón nhận nó.

    Nếu một ngày em biết anh không còn bên em nữa, em hãy mỉm cười và nghĩ tới những ngày có anh kề bên, em sẽ luôn thấy bên cạnh em mãi mãi có anh...

    Chúc em Giáng sinh an lành và hạnh phúc. Anh sẽ mãi bên cạnh và luôn yêu em. Mít ướt thân yêu...

    ***

    Tại Sài Gòn,
    Ngày 24 tháng 12 năm 2009, 9h10 p.m

    Hai người bạn của cô mới ra về, với cô thì Noel không có gì đặc biệt cả, đây là Noel thứ 5 của cô tại Sài Gòn, hôm nay cô cũng không muốn đi đâu cả, bạn bè rủ vào trung tâm thành phố chơi nhưng cô từ chối. Cô thấy có chút buồn và cô chỉ muốn được ở riêng một mình, cần một chút không gian riêng tư.

    Trong phòng bây giờ chẳng còn ai cả, cô mở máy tính lên định đọc truyện cho khuây khỏa phần nào sự trống trải trong lòng. Điện thoại reo, mở ra thấy không hiển thị tên người gọi, nhưng số điện thoại lại là điện thoại bàn và mã vùng là (04) 832... chắc là mấy thằng bạn ở Hà Nội chúc mừng Giáng sinh đây mà, cô nhấn nút nghe, từ phía đầu giây bên kia là giọng một người con trai mà có lẽ cả năm rồi bây giờ mới gọi điện cho cô. Giọng anh nói có chút gì đó nghẹn ngào giống như đang khóc: "Là anh Đức này, anh biết Q sẽ không đồng ý nếu anh gọi điện cho em nhưng anh nghĩ là em có quyền biết chuyện này..."

    Cô không biết mình đã khóc chưa, nhưng có một dòng nước mặn mặn đã chảy xuống bờ môi cô... cô đứng lặng người giữa căn phòng trọ, cô không tin đó lại là sự thật, cô không biết mình còn thở được hay không. Cả đêm đó cô không ngủ được, cô khóc rất nhiều, cô như người mất đi linh hồn của mình... cô muốn được chạy về bên anh, về ngay lúc đó.

    Sáng sớm, định sẽ xin nghỉ một ngày, cô sẽ đặt vé và bay ra Hà Nội ngay, nhưng... một cuộc gọi nữa... là mẹ anh, mẹ đang khóc. Với mẹ cô như là con gái bà, bà thương cô như bà thương anh vậy. Mẹ nói trong tiếng nấc đứt quãng: "Bác biết thằng Đức đã gọi điện cho cháu, thằng Q nó sẽ không muốn cháu ra ngoài này đâu, nếu cháu ra thì nó sẽ không ra đi thanh thản được... hãy nghe lời bác nha con....". Hai hàng lệ dài, cô không biết mình đã và sẽ khóc bao lâu...

    Những ngày qua cô sống với nụ cười trong nước mắt, cô ghét chính mình sao yếu đuối như thế, cô hận bản thân sao lại có nhiều nước mắt đến vậy... Cầm tờ giấy có ghi pass word vào mail điện tử và cả facebook của anh, cô đọc từng lá thư, từng dòng chữ anh viết... Những lá thư chưa bao giờ gửi, sẽ chẳng bao giờ cô được biết nếu như không có cuộc gọi kia... Anh ra đi vào đêm Giáng sinh, đêm Chúa được sinh ra nhưng chúa lại lấy mất của cô cuộc sống người cô yêu thương. Một đêm Giáng sinh buồn...

    Anh đi rồi, thế là từ nay sẽ chẳng còn được kể chuyện cho anh nghe nữa, cô cứ âm thầm gặm nhấm nỗi đau này. Cô trở về biển chơi cùng bạn bè, biển Long Hải là nơi cô chôn chặt hai lần kỷ niệm buồn, lần thứ nhất là khi anh nói mình sẽ định cư tại nơi anh theo học, lần này là khi anh ra đi mãi mãi.

    Biển lớn và rộng lắm, những con sóng biển sẽ đưa lời nói của cô về với anh... Ở phương trời xa ấy, hãy bình yên anh nhé. Nơi đây, có một người vì anh sẽ luôn vui vẻ và sống một cuộc sống hạnh phúc. Đó là ước nguyện cuối cùng của anh và cô sẽ thực hiện điều đó vì anh, Vì một người cô yêu thương.

    Thời gian là một liều thuốc bổ rất tốt, là một phương pháp hay để hàn gắn một vết thương. Thời gian trôi đi cô đã vững tâm bước tiếp trên con đường đời của riêng mình. Ai cũng có một thời để nhớ, một người để yêu, giữa muôn vàn tấp nập của cuộc sống, cô mỉm cười nhớ về những lúc bên anh và trong mỗi giấc mơ cô cảm nhận bình yên đã quay về.

    Sưu tầm

    • 5562 lượt xem
    • 45 lời bình
    • Thích  (4 người)
    • em_di_tim_anh_88

      Bút danh: em_di_tim_anh_88 Ngày đăng nhập: 04/03/2011 10:19 Tuổi: 24 Nơi ở hiện tại: Bạc Liêu Tự giới thiệu: Phức tạp lắm, cứ từ từ tìm hiểu nhé!

      em_di_tim_anh_88
      giọt nước mắt...
      • 16:39 10/07/2010
      • Thích   
    • nhoc_xitin_de_thuong

      Bút danh: nhoc_xitin_de_thuong Ngày đăng nhập: 08/01/2011 23:21 Tuổi: 24 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: vui e, hoa dong , thich du lich.....bla...bla

      nhoc_xitin_de_thuong
      hay qua...
      • 13:24 12/07/2010
      • Thích   
    • tp_lavie

      Bút danh: tp_lavie Ngày đăng nhập: 08/02/2012 19:03 Tuổi: 25 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: I'm alone but I'm strong!
      Là người thẳng thắn, chân thành, ghét nhất sự giả dối.

      tp_lavie
      (*$%!@(&%^*&#^%*@!^%&^!()#%^(*!#^()%*!(#%
      • 10:20 15/07/2010
      • Thích   
    • ocean_duong

      Bút danh: ocean_duong Ngày đăng nhập: 25/11/2010 21:59 Tuổi: 25 Nơi ở hiện tại: Hà Nội Tự giới thiệu: love means not having to say you're sorry...nhung chang co ai de yeu ma noi hoi han bay h..:((

      ocean_duong
      "...đời mất vui lúc đã vẹn câu thề..tình chỉ đẹp khi hãy còn dang dở..."
      • 12:12 16/07/2010
      • Thích   
    • baylencao

      Bút danh: baylencao Ngày đăng nhập: 09/05/2011 20:21 Tuổi: 24 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: là người cứng đầu, lì lợm, ngông cuồng. Nói chung là nothing...

      baylencao
      khóc rùi nè (
      • 21:37 16/07/2010
      • Thích   
    • canhcam

      Bút danh: canhcam Ngày đăng nhập: 10/11/2011 11:14 Tuổi: 25 Nơi ở hiện tại: TP Hải Phòng Tự giới thiệu: cá tính, luôn biết thay đổi để cuốc sống không nhàm chán.

      canhcam
      bùn thật
      • 21:54 21/07/2010
      • Thích   
    • Dananui

      Bút danh: Dananui Ngày đăng nhập: 23/10/2010 01:27 Tuổi: 29 Nơi ở hiện tại: Thái Bình Tự giới thiệu: Đôi bồ câu đang bay về đâu , anh cùng em đi ra..công trường
      Gió lộng trời xanh chim hót hoa đưa hương, với cả tình ta nâng bước ta lên đường...

      Dananui
      Phút bối rối
      • 21:30 29/07/2010
      • Thích   
    • cay_khe_vang

      Bút danh: cay_khe_vang Ngày đăng nhập: 29/05/2011 13:38 Tuổi: 31 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: Mình là người trầm lặng ít nói và tính rất manly. Lúc rảnh thường đọc sách, chụp hình mẫu và hát karaoke. Bạn nữ nào cùng sở thích thì hãy làm bạn nhé. YM: trong.vu81 ............................bye!

      cay_khe_vang
      có 2 điều ko hợp lý
      • 18:31 02/08/2010
      • Thích   
    • Vany0099

      Bút danh: Vany0099 Ngày đăng nhập: 11/01/2012 07:48 Tuổi: 30 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: Tôi sẽ đi tìm chân lý của tình yêu...tôi sẽ soi tình tôi giữa đời tôi...

      Vany0099
      hix hix hix,Sao nhiều người lại có nỗi khổ về tình yêu đến vậy???
      • 10:31 16/08/2010
      • Thích   
    • xunghe82

      Bút danh: xunghe82 Ngày đăng nhập: 13/01/2012 17:28 Tuổi: 30 Nơi ở hiện tại: Hà Nội Tự giới thiệu: La nguoi than thien, de hoa dong, va rat vui tinh. Rat thich co nhieu ban be, nhut la co nhieu ban dong huong.YH: hoasuaql

      xunghe82
      Sao lại khóc thế này, có phải chuyện của mình đâu nhỉ. Một câu chuyện buồn.
      • 09:24 01/09/2010
      • Thích   
    • oanhbm

      Bút danh: oanhbm Ngày đăng nhập: 03/10/2011 17:35 Tuổi: 25 Nơi ở hiện tại: TP Hải Phòng Tự giới thiệu: hạnh phúc thực ra rất đơn giản!

      oanhbm
      1 câu chuyện buồn
      • 19:56 04/09/2010
      • Thích   
    • littlegold

      Bút danh: littlegold Ngày đăng nhập: 17/10/2011 09:16 Tuổi: 29 Nơi ở hiện tại: Hà Nội Tự giới thiệu: sống tốt không phải là có trách nhiệm mà là CỰC NHIỀU TRÁCH NHIỆM...
      sống sao cho thanh thản, lương tâm k áy náy, còn có thể ai đó nghĩ về mình khác thì đó là việc của họ...

      littlegold
      nghe như tựa của phim love story ấy:
      Love means U never have to say U are sorry
      • 14:20 21/09/2010
      • Thích   
    • khoilebiz

      Bút danh: khoilebiz Ngày đăng nhập: 08/12/2011 15:53 Tuổi: 26 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: sống đơn giản nhưng không vì thế mà kém phần lãng mạn . Thử sẽ biết ...

      khoilebiz
      một câu chuyện buồn giống như bộ phim love story . Yêu là không phải nói lời hối tiếc
      • 19:23 26/09/2010
      • Thích   
    • taxi_saigo_nho

      Bút danh: taxi_saigo_nho Ngày đăng nhập: 12/01/2012 09:35 Tuổi: 27 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: Miệng mỉm cười nhưng tâm hồn buốt giá;
      Khóc trong lòng nhưng mặt vẫn vui tươi;
      Giấu nỗi đau vào một nơi sâu thẳm;
      Nguyện suốt đời làm một kẻ vô tâm.

      taxi_saigo_nho
      Câu chuyện dường như rất thật. buồn, nước mắt tuôn rơi mặn đắng khoé môi
      • 15:40 01/10/2010
      • Thích   
    • little_apple225

      Bút danh: little_apple225 Ngày đăng nhập: 08/02/2012 12:09 Tuổi: 62 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: làm việc hết sức, chơi hết mình,ngoan nhưng không hiền,không hoàn hảo nhưng luôn cố gắng hoàn thiện bản thân (>_0)

      little_apple225
      hay wa'...thanx nhiu`
      • 16:08 11/10/2010
      • Thích   
    • 130991

      Bút danh: 130991 Ngày đăng nhập: 01/04/2011 10:11 Tuổi: 51 Nơi ở hiện tại: Khánh Hòa Tự giới thiệu: là một người có bản tính vui vẻ nhưng lại hay suy tư, thích nhạc ko lời, thích hoa và xem truyện.

      130991
      yêu và được yêu,một hạnh phúc trọn vẹn.
      • 10:27 12/10/2010
      • Thích   
    • Lilly

      Bút danh: Lilly Ngày đăng nhập: 30/01/2012 11:21 Tuổi: 31 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: Đơn giản nhưng sâu sắc. Sống tình cảm và dễ khóc..nhưng cũng hay cười... sôi động và biết quý trọng tình cảm..

      Lilly
      Cách đây 2 năm bạn trai mình cũng đã đi Russia, tụi mình cách xa nhau hơn 1 tháng ròng rã, nhưng ngày nào cũng online, gọi điên cho nhau...và vượt qua tất cả tui mình đã gặp lại, anh ấy đã trở về...mình mong cho tất cả các bạn iu nhau đừng đau khổ và buồn như câu chuyện này!!!
      • 09:39 10/11/2010
      • Thích   
    • Mjumiu

      Bút danh: Mjumiu Ngày đăng nhập: 27/12/2011 20:12 Tuổi: 25 Nơi ở hiện tại: Hà Nội Tự giới thiệu: Một người đơn giản và có nhiều tham vọng

      Mjumiu
      cau chuyen cua ban buon that buon
      • 21:58 25/11/2010
      • Thích   
    • nhokrua90

      Bút danh: nhokrua90 Ngày đăng nhập: 19/07/2011 12:26 Tuổi: 22 Nơi ở hiện tại: Ninh Thuận Tự giới thiệu: ít nói, thiếu lãng mạn (mấy thằng bạn nhận xét như zậy) ^^

      nhokrua90
      người đó của mình thì hiện giờ đang ở Mỹ, nhưng mình lại ko cách nào liên lạc được với anh, ko biết anh có bình yên hok? có khỏe hok? mong anh sẽ được hạnh phúc như anh đã hứa, anh nhé ^^!
      • 12:47 02/12/2010
      • Thích   
    • tieu_thuy_89

      Bút danh: tieu_thuy_89 Ngày đăng nhập: 08/11/2011 21:10 Tuổi: 23 Nơi ở hiện tại: Hải Dương Tự giới thiệu: một người bình thường, học ko giỏi, chơi cũng ko giỏi.. xinh vừa đủ và ngu vừa phải. Rất vui đc làm quen với mọi ng` trên HAT

      tieu_thuy_89
      giọt nước mắt em rơi..............
      • 22:43 02/12/2010
      • Thích   
    • 1 2 3 › »

Bài nổi bật

  • TỔNG KẾT DS CHUYẾN ĐI CỨU TRỢ MIỀN...
  • ẨM THỰC TÔI ƯA THÍCH
  • vui vui vui
  • TẬP VIẾT … PHÓNG SỰ
  • Viết cho em...lần cuối !
  • September Ends
  • Hẹn hò mùa Trung thu
  • MƯA TRÊN PHỐ BAY XA....
  • 24 điều nên nhớ ...!
  • BỎ MẬN GIỮ ĐÀO
  • Yêu theo kiểu…"cục gạch di động"
  • Người đàn bà kỳ lạ. ( T. N )
  • “Em là tình đầu, nhưng cô ấy mới là...
  • Chuyện con trai sắp "ế"....!
  • Yêu anh già! "tình yêu là nhẹ nhàng...
  • Truyện ngắn
  • CÓ TÌNH YÊU CHÍNH LÀ CÓ SỰ GIÀU CÓ VÀ...
  • ST: Anh quá bạn để yêu Em
  • ST(Like): Này Anh, nắm chặt tay Em nhé
  • Đàn ông hành tây!
  • Thoát xác...
  • Em nói rồi, em là con đàn bà mê chơi...
  • Thành phố nào dung nạp kẻ cô đơn?
  • “Lau nước mắt đi anh
  • Anh là người duy nhất em yêu!
  • Người ta lớn để làm gì? (Sưu tầm)
  • làng vũ đại ngày nay
  • Chuyện cái nút áo (st)
  • Xa rồi... một thuở yêu anh!
  • Nhật ký một ngày làm ‘vợ’!
  • Liên hoan mừng sn PCX Club Hà Nội trong...
  • Xin Loi Anh Khong The Quen Em
  • câu chuyện: NGƯỜI YÊU ...
  • CON ĐĨ, NGƯỜI TÌNH, HAY LÀ VỢ?
  • Vụng dại
  • Chuyện hạt quýt
  • Em đến bên tôi như một giấc mơ
  • Xin lỗi em chỉ là con đĩ -Tào Đình(...
  • Chuyện đời: Được và mất…
  • Van de la " Anh thich em " !
  • Nhật ký những ngày “yêu thuê”
  • chuyện tình...
  • Buổi hẹn với Người Đàn Bà Khác
  • Từ sau lưng Anh. Em đã thấy 1 Sài gòn...
  • RELAX
Xem Thêm

Câu hỏi kết bạn H.A.T

  • Thời điểm nào người đàn ông muốn...
  • Thế nào là một người quá nhạy cảm...
  • Từ nào đã lâu rồi bạn không còn...
  • Câu danh ngôn nào bạn cảm thấy...
  • Theo bạn thì điểm nào của phụ nữ...
  • Điều gì bạn đã làm mà khiến bạn...
  • Bạn phản ứng thế nào khi một ngày,...
  • Bạn chứng kiến người yêu cũ có...
  • có phải con trai luôn luôn sai???
  • Vạn sự tùy duyên, vạn sự đều có...
  • Góp ý
  • Hỏi đáp
  • Điều khoản sử dụng
Logo Company
  • © Copyright 2007-2011 Henantrua.vn. All rights reserved.
  • Giấy phép số 0305626017 cấp ngày 03/04/2008
  • Điện thoại: (08) 38.33.79.37 - Fax: (08) 62.90.81.79
  • Email: hotro@henantrua.vn
  • Henantrua.vn hiển thị tốt nhất với trình duyệt Internet Explorer 7+, Firefox 2+, Chrome.