Bút danh: saobien_12 Ngày đăng nhập: 25/08/2010 07:45 Tuổi: 27 Nơi ở hiện tại: TP Đà Nẵng Muốn làm quen: Nam và Nữ Tự giới thiệu: ............... ............... ............... .......lóc chóc ............... ............... ............... ............... .......
Điệu nhac vang lên như cuốn hồn Nó theo ….Uh..mây và Núi …hay đã là chính Nó nhỉ …?
Xưa mây vẫn hay thường lang thang, ngao du khắp nơi chẳng mỏi mệt
Đến lúc có cơn gió thật lạ, thổi mây chạy về bên đồi kia
Nơi mây đến đây thật nên thơ, chung quanh núi cao gần bên mây
Núi cứ đứng yên đến hiền hòa, làm cho mây ngập ngừng không rời xa
Cô bé nhỏ ngày xưa vốn nhút nhát , rut rè, trong sáng biết bao …Có phải chăng chính sự chân thật ngây thơ đó…dễ thưong đó khiến “Mây ngập ngừng không rờixa ?”
Tình yêu chớm nở trong trái tim nhỏ bé chưa một lần yêu…mang một âm hưởng
dịu dàng biết bao …tất cả như mầu hồng duớI đôi mắt nhỏ …cũng như
Từ ngày mây ghé qua, trời bỗng xanh thêm lời ca. Mây làm núi ấm bao ngày qua thiết tha. Lời cỏ cây nói rằng mây núi bên nhau thật yêu. Như tơ trời se duyên kiếp nào cùng nhau, bao năm tưởng như chẳng đổi
thay.
Tình yêu duờng như đã hiện hữu trong hai tâm hồn kia …Mây luôn làm cho nụ cuờI của Núi rạng ngời hơi….Để ròi nuôi dần tình yêu lớn lên như một chồi xanh chớm nở ..Thế
nhưng nay sắc mây đã đổi màu. Có những lúc mây muốn một mình, thả trôi đùa vui bên làn gió
Trái tim nhỏ vốn nhạy cảm …sao không hiểu đuợc những gì đang xảy ra chứ … Nhưng Nó vẫn cứ cố biện minh rằng mình đã sai …để rồi dấu nỗi buồn đó ..chỉ mỗI mình Nó biết
Ai hay núi kia buồn xanh xao, trông theo dáng mây lòng ngậm ngùi
Vẫn hiểu đấy ..vẫn linh cảm đuợc đấy ….nhưng Nó không nghĩ tất cả lại đến nhanh như vậy
Núi có biết đâu đến lúc một ngày, là mây muốn đòi tự do đi xa
Điệp khúc này dường như nói lên tất cả cảm giác của Nó …uh
Vì ngày xưa núi hiền nên níu chân mây lại đây, nay mây muốn phiêu du cùng cơn gió kia
Ừ thì mây cũng buồn nhưng núi kia đau buồn hơn. Mây đi rồi cỏ cây chẳng hồn nhiên. Giờ mây đang phương nào để bao nỗi buồn cho
Uh..làm sao không buồn đuợc chứ … nhưng Mây xa tầm tay Núi quá …Tay Núi Nhỏ đâu núi kéo đựoc Mây , Mây nhỉ !…. Thôi thì hãy đi đi..cứ đi tìm những mớI lạ đi ….đi tìm những gì gọi là “ bí ẩn ” đi ….
Tất cả cũng đã qua …Mây đã nhạt nhoà trong tim Núi …
Nó lẩm nhập lặp đi lặp lại điệp khúc “Vì ngày xưa núi hiền nên níu chân mây lại đây, nay mây muốn phiêu du cùng cơn gió kia “
Kh ông còn nh ớ gì về một ngư ờI ..một ngư ời đ ã xa t ầm tay em …
Mai Trinh đứng b ên cạnh Nó ..h ỏi “ Sao bữa nay lại muốn nghe bài đ ó “ Nó cuờI …nhại lại
Ừ thì mây cũng buồn nhưng núi kia đau buồn hơn…