Chợt thấy mình trống rỗng đến lạ thường
Như vô định chẳng nhìn đâu phương hướng
Ngắm xung quanh, lạnh toát những con đường
Ta lặng lẽ... chờ....nỗi buồn lãng đãng..
Sân khấu tình người, ta nhận vai mình
Và thinh lặng trôi theo đời tròn méo
Lớp phấn son...khép lại... .lả lơi cười
Trút vai diễn, lệ rơi nhìn lạ lẫm!
Trống rỗng quá...sức chịu đựng... bao lâu?
Hố vực sâu, ẩn hiện như chờ chực
Buông ta ra, lạ lẫm chẳng hề quen
Thôi tự vẽ, hết duyên nên sẽ tận..
Sa Thạch