Trời bắt đầu chuyển mùa sang tiết đông, ngay từ đợt rét đầu tiên, cơn gió mùa đã vội vã, điên cuồng quất những ngọn roi giá buốt, lạnh đến thấu da thấu thịt. Trong cái không khí rét mướt, u ám của buổi tối, thành phố như được khoác thêm một tấm áo choàng đơn sắc màu ghi xám. Nhiều người chủ quan, sáng đi ra khỏi nhà không chuẩn bị quần áo ấm, khăn choàng nên mặt mũi tím tái đi vì cái lạnh. Họ đang tất bật, băm bổ vội vã trở về xum họp cùng gia đình sau một ngày bươn chải, vật lộn với đời. Đường phố bỗng chốc trở nên vắng vẻ, buồn hiu hắt, tê tái.
Tối nay như đã hẹn, hắn với thằng bạn cùng lớp phải lóc cóc đạp xe hơn mười cây số đến nhà thầy giáo để thông qua đồ án môn học. Thầy giáo hướng dẫn bọn hắn rất giỏi kể cả về chuyên môn lẫn kiếm tiền. Không như các thầy giáo khác, là người nhanh nhạy với cơ chế thị trường thời mở cửa nên thầy đã lập công ty riêng của mình, nguồn thu nhập chủ yếu của thầy là từ các công trình đi đánh quả bên ngoài. Phần lớn những sinh viên do thầy hướng dẫn đều được hẹn làm việc ở nhà riêng của thầy vào buổi tối, ngoài giờ hành chính. Tuy rất ngại nhưng hắn và thằng bạn cũng không phải là ngoại lệ.
Đúng 20h00’ như đã hẹn, bọn hắn tập trung trước cửa nhà thầy ở gần trường. Co ro vì lạnh, hắn nhanh nhảu bấm chuông: “ Kính coong, kính coong…”
Phải đến gần 3’ sau, một phụ nữ mới ra mở cửa, nhòm tuổi tác bọn hắn đoán chắc là vợ thầy. Hai thằng nhanh nhảu lễ phép: “Dạ em chào cô! Cô cho em hỏi thầy T có nhà không ạ? Bọn em là sinh viên của thầy, hôm nay thầy hẹn bọn em đến để thông qua đồ án môn học ạ”
“Ừ, tôi biết rồi, lúc nãy ông í nhà tôi có gọi điện về nói hôm nay bận việc đột xuất nên sẽ về muộn, hẹn các em khoảng 10h quay lại nhé” - Người phụ nữ đon đả.
…….
“ Vâng, vậy 10h bọn em quay lại ạ. Bọn em chào cô!” – Hai thằng lí nhí.
Quay gót ra đường, hai thằng ngán ngẩm nhìn nhau: “ Những 2 tiếng nữa cơ, đi đâu? làm gì bây giờ mày?”
“ Mày còn tiền không? Tao còn có mỗi 2 nghìn, mày có thì góp thêm vào, anh em mình vào Hà Đông làm tý rượu ốc đi, trong khi chờ ông í về? Trời rét thế này mà rượu ốc thì chẹp, chẹp… phê phải biết” – Hắn đề xuất.
Mặt thằng bạn tiu nghỉu: “ Tao chả có tiền đâu, hết nhẵn rồi. Lúc nãy vay được một ít, đã đi chợ và mua nải chuối để biếu thầy đây này” - Vừa nói thằng bạn vừa giơ cái túi ni lông có mỗi 1 nải chuối tiêu, vàng ươm, to đùng bên trong ra trước mặt hắn.
Nghe vậy hắn cũng tiu nghỉu theo: “Ừ thế thôi, đi nước chè vặt đợi thầy vậy, chứ 2 khìn thì 2 thằng có rượu ốc được cứt í”
“ Kiếm chỗ nào kín gió mà ngồi, hôm nay chủ quan chả mặc quần áo ấm, gió lùa lạnh quá” - Thằng bạn rên rỉ
“ Uh, tao cũng thế, mới đầu đông mà đã lạnh kinh nhỉ?” - Hắn đồng tình.
Hai thằng lóc cóc đạp xe ra đường loanh quanh đi tìm một cái quán nước vỉa hè kín gió để ngồi trú. Khu vực này là ngoại thành hàng quán rất thưa thớt vắng vẻ, cộng thêm cái rét tê tái nên dân tình gần như đều đóng cửa nghỉ sớm, mới chỉ hơn 8h thôi mà tưởng chừng như đã khuya lắm rồi. Do chưa cơm nước gì, cái đói với cái rét gần như cùng hợp sức tấn công, khiến hai thằng sinh viên nghèo cứ run lên như cầy giẽ từng chập, hai hàm răng cứ liên tục va vào với nhau cầm cập, cầm cập.
Loay hoay một hồi khoảng nữa tiếng vẫn chưa tìm được chỗ nào khả dĩ, thằng bạn hắn sốt ruột buột miệng: “Hay về mẹ đi, mai đến”
“ Thôi mất công lắm! xa bỏ xừ, cố gắng chờ đi, gặp ông í cho nó xong việc, đỡ phải đi đi lại lại, mệt lắm” - Hắn động viên thằng bạn.
“Ừ, thì chờ vậy” - Thằng bạn hắn làu bàu.
Hai thằng lại tiếp tục nghiến răng gò lưng đạp xe vòng vòng. Bỗng như phát hiện ra điều gì vĩ đại lắm thằng bạn hắn “À” lên một tiếng rõ to rồi hào hứng: “ Mày đi với tao, tao dẫn mày đến chỗ này ngồi chơi trong khi chờ đợi. Đảm vừa bảo ấm áp và vừa…” - Hắn ngừng lại giây lát rồi nháy mắt tinh quái – “ …vừa có cả các em xinh tươi trẻ đẹp nữa, tha hồ mà tán phét nhá”
“Đâu thế? OK, chơi luôn” – Hắn mừng húm.
“ Gần đây thôi, nhưng với một điều kiện. Tao làm gì, nói gì mày cứ trật tự hoặc làm theo đúng thế, đừng thắc mắc, hỏi han gì kể cả thấy nó kì kì đấy nhá?” - Thằng bạn hắn giao hẹn.
“ OK, OK…” - hắn gật đầu lia lịa, giờ này mà có chỗ nào ấm áp rúc vào ngồi chờ đỡ phải lang thang ngoài đường lạnh giá lại có gái xinh mà tán nữa thì còn gì bằng.
Thế là hắn cong mông đạp xe theo thằng bạn dẫn đường. Tưởng đi đâu hoá ra thằng bạn dẫn hắn vào khu ký túc xã nữ trường NN. Hắn thầm nghĩ: “Chắc nó lại quen em nào bên này đây nên dẫn mình vào ngồi chơi chờ thầy, quá tốt. Thế mà đéo nghĩ ra từ lúc nãy cứ phải lang tha lang thang”.
Qua một cửa hàng tạp hoá thằng bạn phanh két xe lại nói vọng ra đằng sau: “ Mày mua tao thẻ hương”
Tuy hơi ngạc nhiên nhưng nhớ lời thằng bạn giao hẹn lúc nãy hắn thực hiện ngay tắp lự.
Hai thằng khoá xe cẩn thận vào gốc cây trong ký túc xã nữ NN rồi hắn nhanh nhẹn bước theo thằng bạn lên cầu thang. Cuối cùng thằng bạn hắn dẫn vào một phòng có khoảng 6-7 em sinh viên gì đó. Em thì nằm em thì ngồi đương chuyện trò rất vui vẻ. Thằng bạn hắn cất giọng lịch sự: “Chào các bạn, mình xin lỗi trước, bọn mình có một việc riêng phải làm ở đây. Phiền các bạn một chút thôi, mong các bạn thông cảm”.
Nói xong nó lẳng lặng bước đến đầu giường của 2 em đương nằm ( giường tầng mà), rất nhanh nhẹn nó bê một cái thùng tôn để xuống đất rồi bày nải chuối lên trên chỉnh ngay ngắn, quay sang hắn mặt nó nghiêm trang: “Mày thắp cho tao bó hương”.
Rất băn khoăn không hiểu thế nào nhưng hắn cũng thực hiện yêu cầu của thằng bạn without any question. Trong lúc đó thằng bạn hắn cũng đã mượn được một cái chiếu để rải trước cái thùng tôn.
Với thái độ rất thành kính nó cắm bó hương vào cuống nải chuối đã bày một cách cẩn thận rồi gọi hắn: “ Mày ngồi xuống đây với tao”.
Khói hương nghi ngút, bốc lên trong phòng, thằng bạn hắn xì xụp khấn vái giọng như kể lể: “ Hôm nay là ngày giỗ của bạn, tớ đến đây, đúng nơi này, nơi bạn đã trút hơi thở cuối cùng thắp cho bạn nén nhang đây, bạn có sống khôn thác thiêng thì hãy phù hộ độ trì cho bọn tớ được bình an mạnh khoẻ học hành tấn tới…” Cứ một câu nó lại lạy một lạy, hắn tuy không hiểu gì nhưng thấy cảnh tượng vậy cũng xì xụp lạy theo thằng bạn như tế sao, như đã qui ước.
Hai em gái đang nằm ở giường đó hoảng hồn nhẩy dựng hết một lượt xuống đất không dám nằm nữa. Cả phòng năm sáu em gái không ai bảo ai cứ lần lượt quây dần lại ngồi cạnh 2 thằng. Đầu tiên chỉ quan sát nhưng chỉ khoảng 5 – 10’ sau cũng đã thấy xì xụp lạy theo như tế sao rồi.
Sau màn lạy lục các em xúm lại hỏi han: “ Có chuyện gì ở đây, như thế nào các anh kể bọn em nghe?”
Giọng thằng bạn hắn trầm đục: “ Cách đây vài năm, anh có cô bạn gái cùng quê, hai đứa thân lắm. Chị í học trường này và ở trọ đúng phòng này, đây là giường của chị ấy” - Vừa nói nó vừa đưa tay chỉ vào cái giường mà có 2 em gái vừa nằm lúc nãy, mắt hắn ướt nhèm chả hiểu là vì thương xót bạn hay khói hương nữa.
“ Nhưng đúng là hồng nhan bạc mệnh, chị í xinh lắm lại học giỏi nữa nhưng bị bệnh tim nặng” - Dừng một lát như để lấy hơi nó tiếp – “… cũng vào một đêm giá lạnh thế này này chị ấy bị đột quị và ra đi trên chính cái giường này này, mãi hôm sau bạn cùng phòng mới phát hiện nhưng đã quá muộn rồi”.
“ Hôm nay, bọn anh có việc đi qua, đúng vào ngày giỗ của chị í nên qua thắp cho chị í nén nhang, mong các em thông cảm”
Nghe thằng bạn hắn kể lể với giọng rất đau xót, cả hắn và các em gái im phăng phắc, nước mắt ai cũng rơm rớm đau xót, thê lương.
Khi đã nguôi ngoai, các em gái ríu rít mang nước mang bánh mời 2 thằng ăn và chuyện trò rất thân mật. Duy chỉ có 2 em gái nằm trên cái giường mà thằng bạn hắn chỉ là thất thần, người như mất hồn, mặt mũi tái dại.
Đêm đó hắn đồ chừng chắc 2 em đó không dám ngủ trên cái giường đó mà sẽ vác chăn chiếu đi giường khác và phòng khác ngủ nhờ.
Sau khi chén gần hết gói bánh qui các em mời và nhòm đồng hồ gần đến giờ hẹn với thầy, hắn nhắc thằng bạn: “ Thôi mình về đi”
Thằng bạn lục tục cho nải chuối vào túi ni lông rồi nói: “Thôi bọn anh về, chào các em nhé, rất cảm ơn và xin lỗi các em”
“ Vâng em chào các anh, các anh đi nhé, các anh yên tâm từ nay đúng ngày này hàng năm bọn em sẽ thắp hương cho chị í” – Các em gái rối rít chào tạm biệt 2 thằng vẻ bịn rịn lắm.
Ra đến đường hắn gặng hỏi thằng bạn: “ Bạn mày chết ở phòng đó à? Ghê nhỉ?”
Thằng bạn hắn cười hềnh hệch: “Bạn *** nào? Ai chết? Tao đùa đấy, bốc phét thế mà được ăn bánh, được ngồi ấm, được tán gái đấy còn gì?”
“*** nhà mày, đùa ác thế? Làm tao cứ tưởng thật, cũng vái lia vái lịa” - Hắn gầm lên trong tiếng cười hô hố của thằng bạn mất dạy.
CUA
