Bút danh: candy_snowflower Ngày đăng nhập: 14/05/2012 16:37 Tuổi: 26 Nơi ở hiện tại: Hà Nội Muốn làm quen: Nam và Nữ Tự giới thiệu: Đang trên con đường dài ngút tầm mắt tìm kiếm 1 tâm hồn để nhớ nhung
Bút danh: TIEN_THEPHANOI Ngày đăng nhập: 21/11/2011 22:57 Tuổi: 28 Nơi ở hiện tại: Hà Nội Tự giới thiệu: Thích tiền, tiền là mục tiêu số 1, không có tiền sao mà tán gái được. herher. tính tình thực dụng, kém ga lăng, nên gái nó ghét, herher
Bút danh: napkin Ngày đăng nhập: 19/05/2012 10:10 Tuổi: 25 Nơi ở hiện tại: Hà Nội Tự giới thiệu: mún biết thêm chi tiết xin liên hệ mật thư :d
Bút danh: hikaru_ami Ngày đăng nhập: 19/04/2008 00:21 Tuổi: 22 Nơi ở hiện tại: Hà Nội Tự giới thiệu: ko phải vận động viên nhưng thích chơi thể thao (bóng đá, bóng chuyền, cầu lông, chạy...) , không phải kì thử nhưng thích chơi cờ vây, cờ vua..không phải thi sĩ mà thi thoảng vẫn viết thơ con cóc....ke...
Bút danh: Snake Ngày đăng nhập: 24/05/2012 23:08 Tuổi: 0 Nơi ở hiện tại: Hà Nội Tự giới thiệu: Tôi yêu những buổi sớm với những gọt sương còn đọc trên cánh lá, những buổi chiều nghe sáo diều vi vu.
Bút danh: tu_an_86 Ngày đăng nhập: 24/05/2012 11:52 Tuổi: 26 Nơi ở hiện tại: Hà Nội Tự giới thiệu: Tình yêu là một sinh vật kỳ lạ. Bỏ nó đói thì nó sống,no thì nó chết. Nhưng cũng đừng để nó đói quá mà nó đi ăn linh tinh
Bút danh:
Truepenny
Ngày đăng nhập:
09/01/2012 16:17
Tuổi:
36
Nơi ở hiện tại:
Hà Nội
Tự giới thiệu:
Câu nói của ai đó nghe quen quen, thôi thì coopy and paste lại "Cuộc sống phải thật NHẪN TÂM".Cái gì vô vị ko cần thiết, đáng khinh bỉ thì delete .
Nhất định ko NGOAN but HƯ có nguyên tắc. .
Bút danh: diepkk Ngày đăng nhập: 18/05/2012 12:59 Tuổi: 29 Nơi ở hiện tại: Hà Nội Tự giới thiệu: Mot nua de chia se se nhu the nao nhi???là anh đó.
Bút danh: nghesylangthang Ngày đăng nhập: 11/01/2012 02:47 Tuổi: 16 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: ................................ ................................ ................................ ................................ ................................ ................................ ...........
Bút danh: thuyenlacben Ngày đăng nhập: 16/09/2010 16:27 Tuổi: 26 Nơi ở hiện tại: Ninh Bình Tự giới thiệu: :D ^^^^^^^^^^^^^^^ ^^^^^^^^^^^^^^^ ^^^^^^^^^^^^^^^ ^^^^^^^^^^^^^^^ ^^^^^^^^^^^^^^^ ^^^^^^^^^^^^^^^ ^^^^^^^^^^^^^^^ ^
Bút danh: k0ph4iem Ngày đăng nhập: 03/03/2010 18:19 Tuổi: 26 Nơi ở hiện tại: Hà Nội Tự giới thiệu: Muon xem nguoi ta hen ho yeu duong the nao ^^
Bút danh: huytan Ngày đăng nhập: 17/11/2010 00:52 Tuổi: 24 Nơi ở hiện tại: Hà Nội Tự giới thiệu: Một con người vui tính..nhưng nghiêm túc trong tình cảm.
![]() |
| Ảnh minh họa: Alephunky |
Nhưng ngày đấy không đến.
Chỉ có cái ngày mà trong một cơn say, cô tức giận, cô bất lực, ai oán lao ra màn mưa ướt sũng và khe khẽ.
- ...Em yêu anh!
Anh nhìn cô, ánh mắt dịu dàng khẽ buồn. Anh chạm vào khuôn mặt mềm mại, ướt nước mắt và nước mưa của cô. Tay anh ấm. To vào dày. Bàn tay mà cô luôn cố tỏ ra vô tư khi nắm vào nhưng trong tim loạn nhịp, đập rối bời nơi lồng ngực. Cô nhìn sâu vào mắt anh.
Anh đáp lại cái nhìn đấy. Đầy âu yếm, và dạt dào tình cảm. Nhưng cái nhìn đấy không phải là tình yêu và không bao giờ là tình yêu:
Anh nói:
- Anh không thể, nhưng anh sẽ luôn luôn ở bên cạnh em. Anh sẽ không bao giờ bỏ em đi. Anh hứa.
Cô ngừng khóc. Thế là quá đủ rồi.
Luôn luôn ở cạnh nhưng mãi mãi của không bao giờ anh là của cô.
Là ở cạnh chứ không phải thuộc về.
Quá đủ cho những nỗi đau rồi. Nước mắt cô chảy không rơi ra ngoài. Nó chảy ngược vào trong. Làm toàn thân cô bừng lên một cảm giác đau xót.
Cô sẽ không yêu anh nữa. Nhất định! Rồi cô sẽ hết yêu anh. Nhưng chữ "rồi" đấy không xảy ra, nó không xảy ra luôn hoặc nó diễn ra ở một tương lai rất xa. Và thế là cô lại mòn mỏi giữ lại tình yêu, giữ lại những niềm đau, giữ lại khuôn mặt bình thản, cố làm cho nó bình thản hơn nữa. Cô tiếp tục ở lại cạnh anh với tình yêu không hy vọng.
Chàng trai đối xử rất tốt với cô gái. Cái cách anh quan tâm, lắng nghe, chăm sóc, nhẫn nhịn cô nhiều hơn cách một người bạn hay một người anh trai đối xử với một người con gái. Anh hay mỉm cười khi điện thoại cô gọi đến, anh nhớ cô tha thiết mối chiều ở lại lớp học muộn. Anh thấy trái tim chao đảo cái giây phút cô nói yêu anh. Có đôi khi anh muốn ôm cô, vuốt tóc cô. Anh thích bên cạnh cô, nghe những câu truyện vu vơ không đầu không cuối cô kể. Anh hay ngơ ngác nhìn cô khi cô ngẩn người ra nhìn anh. Khi ánh mặt họ gặp nhau, anh sững lại rồi hốt hoảng quay đi. Anh thường mơ về cô. Ngày ngày nhớ lại hình ảnh cô bật cười khúc khích, tiếng cười cao vút phấp phới bay theo những ngày trời xanh.
Có lẽ anh cũng yêu cô.
Và vì đó chỉ là " có lẽ thôi"
Nên để chắc chắn cho thứ thứ tình cảm khác. Anh đã chôn vùi cái mà " có lẽ là tình yêu" với cô xuống tận sâu trái tim. Đè chặt nó bằng cách coi cô là một cô em gái đáng yêu... Chỉ thế thôi.
Nhưng,
Rồi một sớm ban mai, cô gái đứng trước cửa nhà anh. Khuôn mặt cô gầy gò và ướt đẫm nước mắt. Cô lao đến ôm chặt anh. Cơ thể cô nhỏ, gầy và run rẩy. Cô nghẹn ngào cố gắng bình tĩnh nói với anh.
- Anh để em yêu anh nhé, để em làm bạn gái của anh nhé. Anh cứ yêu chị ý đi, cứ ở bên cạnh chị ấy, chạy đến bất cứ khi nào chị ấy cần, nhưng anh cũng đừng giấu tình cảm anh dành cho em nữa. Hãy cứ ôm em khi anh muốn, đến với em khi anh cần. Em vẫn sẽ ở đây, chờ anh. Chờ những khi anh ở bên chị ý rồi và vẫn cần em, thì anh cứ đến với em nhé. Bởi em yêu anh lắm, em không đủ sức kiềm chế tình cảm của mình rồi. Thế là người con trai ôm chặt cô gái nhỏ, anh cúi xuống, mải miết hôn lấy đôi môi cô gái.
Anh nói với cô rằng: “Anh sẽ không bao giờ để em đi , anh sẽ không để mất em đâu"
Giây phút ấy cô cứ ngỡ cô là người hạnh phúc nhất thế giới.
Họ giấu được mối tình vụng trộm đó. Cô gái cũng vì tình yêu nhẫn nhin được suốt những ngày tháng dài. Cô vẫn kiên nhẫn ôm anh mỗi khi anh buồn về người con gái khác, khuyên nhủ cho chuyện tình cảm của anh và một người khác tốt hơn. Cô chấp nhận hôn đôi môi không chỉ hôn mình mình, chấp nhận lời yêu được chia sẻ. Chấp nhận những tối thẫn thờ với đèn vàng treo leo nơi trần nhà, ngả ngốn, chao đảo chiếc bóng đơn độc của mình. Những lúc vắng anh, cô hay nghe Hồng Nhung vang mãi bài hát "Một mình ". Cô khóc rất nhiều vì sự yếu ớt và bế tắc của mình. Cô biết mọi chuyện sẽ chẳng bao giờ đi đến đâu. Rằng cô quá dại dột, và ngu xuẩn khi biến mình thành người thứ ba, biến anh thành kẻ dối lừa. Và cô quá ích kỷ khi phá hoại cuộc tình đẹp đấy.
Cô đang mượn anh, mượn anh từ một cô gái khác.
Và nếu đã mượn thì nhất định phải trả lại.
Và mượn một cách lén lút như thế này thì chẳng khác dùng trộm.
Cô đang dùng trộm một tình yêu.
Thế nhưng con đường quá trơn và cô không thể ngừng lại. Thế nên cô cứ trượt dài trong sai trái. Cô cứ yêu anh để chờ một ngày nào đó sẽ hết yêu anh. Nhưng cô hiểu ngày đó không bao giờ đến .
Anh nói anh xin lỗi, anh sẽ kết hôn với cô gái kia. Rằng anh không làm gì được cho cô cả. Anh biết cô hay âm thầm khóc, cô hay phải cố gượng cười, anh chỉ mang lại đau khổ cho cô mà thôi. Mình ngừng lại đi. Chúng ta đừng bao giờ gặp nhau nữa.
Giây phút đó, cô thấy mọi thứ ngừng lại, trái đất ngừng quay, đồng hồ ngừng chạy, âm thanh ngừng vang. Chỉ có nỗi đau ngày một lớn, nó nhen dần lên, bùng lên, nở to ra và hóa thành nước mắt. Cô gào thét , cô năn nỉ anh, cô mạt sát lòng tự trọng của mình, cố mọi cách mong anh đừng đi.
Nhưng anh vẫn cương quyết. Anh cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt cô và nói :
- Anh đã nhầm, có lẽ anh chưa bao giờ yêu em. Tất cả chỉ là vì em yêu anh quá nhiều, thế nên tình yêu của em tự thân chảy trong cơ thể của anh, anh bị tình yêu của em nhấn chìm và anh cứ đắm mình trong đó. Nhưng chỉ thế thôi. Anh xin lỗi.
Cô ngẩn ra nhìn anh.
- Và anh không thể tiếp tục làm đau cả hai nữa. Em cũng đừng biến anh thành người xấu nữa. Lương tâm anh sẽ không yên nếu anh bỏ người con gái cũ để đến với em. Anh không thể biến anh thành kẻ tệ bạc, được mới nới cũ. Anh không thể để cô ý đau khổ. Cô ý không hề có lỗi. Và chuyện này nhất định phải có người hy sinh.
Anh đi, cô gái ngồi xụp xuống đất.
Vậy là cô sai ư?
Cô sai khi yêu anh và bảo anh yêu cô?
Cô sai khi anh cũng yêu cô và chấp nhận lời đề nghị đấy.
Là cô sai ư? Khi anh muốn ngừng lại còn cô chẳng đủ sức để trở về...
Và tại sao? Tại sao cô bị bỏ lại, tại sao cô lại trở thành vật hy sinh đầy đau đớn tức tưởi cho tình cảm 3 người có lối thoát. Sao cô phải tấm tức một mình khi anh và cô gái kia trở về những ngày hạnh phúc? Rồi họ sẽ ôm nhau khi tình cảm của họ vượt qua sóng gió, họ trở về với nhau sau những khó khăn chia cắt là cô. Rồi bao lời nói, bao câu hứa sẽ chẳng xa cô, sẽ mãi mãi ở lại nắm chặt tay cô dẫu có chuyện gì xảy ra anh đều để bay mất. Không có cách gì tìm lại đươc. Anh tráo trở nói với cô rằng cứ coi như anh là kẻ thất hứa. Coi anh là kẻ thất hứa, cô sẽ hết đau ư? Hay sẽ lại càng đau hơn khi thấy anh đã nhẫn tâm tới thế nào để có thể trắng trợn nói với cô như thế. Phải chăng khi đã đi, anh sẽ rũ mọi trách nhiệm. Anh đâu có còn muốn ở lại để phải giữ gìn một lời hứa cho tình cảm chắc bền, cho tình yêu thêm đẹp. Mà đến tình yêu của cô anh cũng không cần, thì anh cần gì những suy nghĩ tốt đẹp của cô với anh. Thế nên anh cứ phũ phàng như thế thôi.
Lời hứa đôi khi cũng chỉ là lời nói.
Mà lời nói gió bay.
Nước mắt lăn dài mãi. Cô không chấp nhận, cô không muốn sau bao khó khăn lại trở về đợn độc một mình như khúc hát kia. Cô thảm thiết bấm điện thoại cho người con trai. Những tiếng tút mệt mỏi vang dài rồi lận đận biết mất trong không khí. Người con trai đã không bao giờ nhấc máy. Chỉ có câu hỏi hai chữ cụt lủn "Tại sao?" khắc khoải , uể oải ở lại với cô.
![]() |
| Ảnh minh họa: MHKK |
Thu đến, lá vàng xơ xác, cây bắt đầu khẳng khiu heo mòn, nắng dịu dàng từng cơn heo hắt. Cô gái thong dong, đơn lẻ giữa hai hàng cây trên phố Phan Đình Phùng. Phố không thơm mùi hoa sữa , phố ồn áo tiếng xe át tiếng lá khô bị dẫm gãy, át tiếng cô gái yếu ớt hát mãi khúc hát " Một mình "
Cô gái yêu một người đàn ông trẻ. Nhưng người đàn ông ấy không đơn độc. Anh ta cũng không yêu một mình cô gái. Anh ta sắp làm đám cưới và giờ anh ta đang đứng đây chụp ảnh cưới .
Cô gái yêu nhất con phố này. Phố đẹp, hai hàng cây cổ thụ vững chắc trải dài mãi trên đường. Những tia nắng loang lổ đổ những chiếc bóng xuống vỉa hè. Lá du dương đu mình rụng từng cơn run rẩy. Trống trường Phan Đình Phùng chốc chốc điểm từng tiếng vội vàng, hối hả. Người đàn ông cô gái yêu nhất, đứng trên con phố cô gái yêu nhất, anh ta ôm người con gái khác. Và nở những nụ cười hạnh phúc nhất cô gái từng thấy ở anh ta.
Anh ta không hối hận và có lẽ sẽ chẳng bao giờ hối hận về lựa chọn bỏ lại một người.
Anh ta không hối hận vì để mất cô.
Anh ta đang hạnh phúc.
Nước mắt cô gái lăn dài.
Giọng nức nở hát từng lời cuối của bài hát: "Đêm đêm liêu xiêu con đường nhỏ, cô đơn cùng với tôi về "
Nhưng cô đơn sẽ chỉ về với cô một đoạn đường thôi. Ở cuối con đường kia, rồi cô sẽ gặp một người con trai thật sự yêu cô. Chỉ thật sự yêu một mình cô mà thôi. Và khi đấy người con trai ấy sẽ là của cô. Thật sự là của cô chứ không phải chỉ là " luôn bên cạnh" nữa.
" Rồi cô sẽ hết yêu anh" Hết nhanh, hay chậm thì rồi nó cũng sẽ hết. Tình yêu không được nuôi dưỡng, dù rực rỡ mạnh thế nào chăng nữa cũng sẽ héo mòn dần. Khi nó chết đi, cô sẽ cẩn thận cất nó vào một góc nhỏ trái tim mình. Và ngày đấy, cô có thể thanh thản đến với tình yêu khác. Một tình yêu đúng nghĩa hơn, một tình yêu mà cô không bao giờ phải mong nó hết, một tình yêu mà cô được yêu lại trọn vẹn hơn. Tình yêu chăm sóc tình yêu, tình yêu nuôi sống tình yêu. Nếu được thế, thì chỉ từ một ngọn lửa tình cảm nhỏ thôi, cũng sẽ hóa thành tình yêu bùng cháy. Và tình yêu duy trì tình yêu, chứ sẽ không để nó chết héo mòn từng ngày một nữa.
Nên giờ, cô chỉ đơn thuần phải chờ đợi, không sớm thì muộn, rồi cái ngày đó cũng sẽ đến thôi, cái ngày mà rồi thì cô cũng sẽ hết yêu anh…
Bút danh: Snake Ngày đăng nhập: 24/05/2012 23:08 Tuổi: 0 Nơi ở hiện tại: Hà Nội Tự giới thiệu: Tôi yêu những buổi sớm với những gọt sương còn đọc trên cánh lá, những buổi chiều nghe sáo diều vi vu.
Bút danh: candy_snowflower Ngày đăng nhập: 14/05/2012 16:37 Tuổi: 26 Nơi ở hiện tại: Hà Nội Tự giới thiệu: Đang trên con đường dài ngút tầm mắt tìm kiếm 1 tâm hồn để nhớ nhung