
Lần đầu Anh gặp Em cách đây 1 tuần Cũng từ ấy, mỗi ngày nếu không gửi tin nhắn cho Em, Anh lại thấy thiêu thiếu điều gì đó. Lạ lắm! Chưa bao giờ Anh như thế! Có lẽ Em là người đầu tiên được Anh ưu tiên điều đó.
Sẽ chẳng ai cảm nhận được những gì Anh đang cảm nhận. Nhưng Anh tin Em có thể cảm nhận được một phần điều ấy. Anh tiếc khoảng thời gian ngắn ngủi Em gieo vào lòng Anh giai điệu guitar "166 phố môi" rung động giữa đêm khuya.
Khi không có Em, Anh luôn cảm thấy thiếu vắng gì đó…
Anh tiếc cho những tình cảm, giai điệu dịu dàng ấy đã không ngân mãi theo thời gian. Anh tiếc cho những trang nhật ký về sau của Anh ít dần hình ảnh Em. Anh tiếc Em ngày càng xa cách Anh…
Cuộc sống đôi khi có những mối quan hệ lạ như của Em và Anh. Chẳng cần là gì của nhau vẫn có thể nhớ về nhau. Như thế đôi khi lại làm nên những cổ tích nho nhỏ giữa cuộc sống hiện đại.
Nhiều khi, Anh không thể hiểu nổi cảm xúc của mình…
Mỗi ngày Anh vẫn gửi tin nhắn cho Em nhưng Em chỉ im lặng. Anh đã nghĩ Em đã rời xa thế giới của Anh,
Anh rất cần thêm những cảm xúc kiểu như Em đã mang lại cho ANH để có thể nhận ra những hạt ngọc ẩn trong tâm hồn mỗi người. Cảm ơn Em đã đến trong cuộc sống của Anh.
Khi nào anh thấy trái tim mình khẽ rung động, có thể vì ở nơi nào đấy có ai đó đang nhớ đến Em và thầm gọi tên Em. Người đó không ai khác chính là Anh.