Bút danh:
Hoamuatrang84
Ngày đăng nhập:
04/05/2012 11:20
Tuổi:
28
Nơi ở hiện tại:
Cà Mau
Muốn làm quen:
Nam và Nữ
Tự giới thiệu:
Đang thử tìm một trải nghiệm online mới.
Bóng trăng treo đầu thềm
Bóng trăng giăng nỗi nhớ
Kỷ niệm ơi mãi giữ
Cho lòng này bâng khuâng
Ta tìm em nơi đâu
Ơi nàng tiên áo trắng
Bản tình ca thầm lặng
Một gã khờ vương mang....
---
Gã khờ là tôi ôm đàn ngồi bên khung cửa sổ, tôi đàn một bản nhạc kỷ niệm 2 tuần tôi chuyển đến chỗ ở mới - căn hộ mới của tôi nằm ở tầng hai một khu tập thể đã cũ. Khu tập thể có bốn tầng, mỗi tầng có hai phòng, ở giữa là một cái lan can đón nắng. Chị gái tôi theo chồng sang Thái Lan nên để lại căn hộ này cho tôi trông coi.
Lúc mới đến tôi đã đi hết các phòng để chào hỏi, chỉ trừ mỗi phòng kế bên vì căn phòng ấy không bao giờ thấy mở cửa, hay là có mở mà toàn vào những lúc tôi ko ở nhà cũng nên.
Không biết người sống trong căn hộ là đàn ông, đàn bà, người già hay người trẻ. Nhưng căn hộ khiến tôi tò mò vì khi ngang qua luôn có một mùi hương rất đàn bà. Có lẽ là mùi nước xả hay mùi nước hoa xịt phòng.
Hàng đêm cứ 2 giờ sáng tôi lại nghe thấy tiếng ly, cốc, hay đại loại là một vật gì đó bằng thủy tinh rơi xuống đất rồi lại im bặt chìm vào màn đêm. Tôi đã quen với việc bị dựng dậy bởi những tiếng động lạ ấy.
Đến ngày thứ 14 thì tôi không chịu nổi nữa, tôi mở cửa phòng ra bên ngoài, hành lang tối thui, tôi len lén ngó qua khe cửa, chả thấy gì chỉ thấy tấm rèm bay.
Tôi lại quay về phòng tiếp tục với công cuộc tìm kiếm những giấc mơ đẹp.
Buổi sáng tôi dậy rất sớm, mỗi tầng có một lan can chung để phơi đồ và ngắm cảnh. Khu nhà tôi ở có một cây hoàng lan đã lâu năm, tán lá xum xuê và ngọn cao chạm đến lan can tầng 2 nhà tôi. Những bông hoa màu vàng có hương thơm nồng nàn, tôi với tay ngắt một cánh hoa đưa lên mũi, hít một hơi thật dài. Thơm quá…
Bất giác tôi nhớ đến mùi nước hoa xịt phòng căn hộ kế bên. Từ hôm tôi đến chưa có lúc nào nhìn thấy căn phòng ấy mở cửa, họ ko đi làm sao, nếu là người già thì cũng phải ra ngoài đi chợ nấu cơm chứ. Tôi mường tượng chắc trong nhà ấy phải có một cái tủ lạnh to lắm đủ để đựng được đồ ăn cho một tháng hoặc là hơn thế.
Bất giác tôi mỉm cười với những suy nghĩ lung tung của mình.
Đêm thứ 15 tôi lại nghe thấy tiếng thủy tinh vỡ, cái âm thanh chả mấy hay ho gì mà tôi lại thấy nó quen thuộc lạ, nhưng ngạc nhiên là tiếng động ấy lại không chìm vào màn đêm mà kèm theo một tiếng kẹt kẹt của cánh cửa. Tôi bước khỏi giường mở hé cửa ngó sang, ánh đèn nhà bên hắt sang một chút ánh sáng mờ, cánh cửa khép hờ, tôi đảo mắt nhìn quanh, thót tim vì một bóng trắng đứng bên lan can. Tôi đưa tay dụi mắt và tự làm mình vững tâm rằng thời đại này làm gì có ma có quỉ.
Bóng trăng tròn to như ở ngay trên đầu, trăng tròn thưở 16, ánh sáng dìu dịu soi trên mái tóc, tôi nhận ra một người đàn bà rất đẹp với mãi tóc dài buông xõa, đang với tay hái những bông hoàng lan. Tôi thẫn thờ nhìn những cử động người đàn bà lạ ấy, khi trong lòng tay có khoảng 5 hay 7 bông gì đó, người đàn bà đi về phía căn hộ mà tôi tò mò, mở cánh cửa ra, đi vào và đóng lại.
Tôi mất khoảng 5 phút để hoàn hồn vì hình ảnh một người đàn bà quá đẹp với bước chân chạm khẽ trên nền gạch và mùi hương mê đắm, đêm thứ 15 lần đầu tiên tôi biết trong căn phòng với những âm thanh quỉ quái đó có một người đàn bà đẹp.
Tôi mở cửa bước về phía cây hoàng lan, quanh chỗ người đàn bà đứng vẫn còn phảng phất mùi hương nước hoa và một chút hơi ấm của con người chứ không phải là thiên thần hay ma quỷ.
Tôi hái một bông hoa và đi về phòng, trèo lên giường, kéo tấm chăn trùm kín mặt, tôi để bông hoàng lan lên ngực, mùi hương thơm ngát, tôi miên man với suy nghĩ và một mớ câu hỏi tại sao.
Sáng ra choàng tỉnh bởi tiếng gà bị cắt tiết kêu quang quác dưới bể nước tầng trệt. Tôi ra khỏi giường, người đơ đơ, lảo đảo như vừa bị quần thảo bởi một trần nhậu nhẹt tơi bời. Ngó qua cửa sổ nhìn xuống, đám trẻ con đang đá bóng trên bãi cỏ trong khu Quần Ngựa, mấy người cả đàn ông lẫn đàn bà đang xúm xít quanh cái bể nước, người giặt đồ, người đánh răng, người đang cắt tiết con gà , tôi chợt nhớ hôm nay là ngày rằm thì phải. Cũng phải đi chợ mua cái gì đó về thắp hương làm cơm cho nó tươm tất chứ nhỉ.
Thay quần áo rồi đi ra chợ, tôi mua được con cá rô phi to và mớ rau rền, chả biết có ai thắp hương bằng mấy thứ này không, nhưng tôi thích ăn thì hẳn là các cụ cũng thích ăn thôi, ăn cá tôm cho nhiều chất đạm.
Bước lên đến tầng 2 vừa đi vừa huýt sáo, tâm trạng hôm nay thấy vui vui lạ, có lẽ vì một mùi hương còn lẩn khuất trong tôi.
Mở cửa phòng rồi nhưng tôi không quên liếc sang căn phòng nhà ai đó, ngạc nhiên hơn nữa hôm nay căn phòng ấy không đóng cửa . Trí tò mò khiến tôi bước lại gần ngó vào, căn phòng cũng chừng 30m2 giống phòng tôi nhưng được bài trí hết sức gọn gàng, nhìn thẳng vào là một ô cửa sổ, tấm rèm màu hồng. Bên dưới là một chiếc bàn với một lọ hoa hồng đã héo khô. Ma đưa lối quỷ đưa đường thế nào mà tôi đi thẳng vào cánh cửa ấy, căn phòng bầy trí khéo quá, chiếc giường nhỏ xinh xinh với tấm nệm ga trải màu trắng, trên bàn có một chiếc máy tính và một tấm hình, tôi lại gần cầm tấm ảnh lên, trong tấm ảnh có một người đàn ông khoác vai một người phụ nữ rất tình tứ, có lẽ họ là một cặp.
Đang lơ ngơ với những ý nghĩa võ đoán bỗng giật mình vì tiếng động của cánh cửa, tiếng chân người và một câu hỏi:
- Anh tìm ai?
Tôi quay lưng lại, người đàn bà đêm qua đang đứng trước mặt, tôi lớ ngớ, ấp úng không ra câu:
- Tôi… ơ... tôi chỉ…
Người phụ nữ nhỏ nhẹ:
- Anh ở phòng bên cạnh phải không?
- Ơ vâng, tôi ở bên căn hộ kế, tôi thấy nhà không đóng cửa, tôi… tôi…
Người phụ nữ mỉm cười:
- Tôi vừa chạy xuống đổ rác, mấy tuần nay không đổ rồi nên rác đầy quá. Anh ngồi chơi uống nước.
Mồm vâng vâng dạ dạ, chân bỗng nặng trình trịnh không nhấc lên nổi, tôi rơi phịch xuống cái ghế sô pha. Người phụ nữ mở tủ lạnh lấy một cốc nước mát ra để lên bàn mời tôi, tôi cứ cúi mặt xuống vê vê ngón tay trên cái mặt bàn, ngượng ngịu sợ sệt như đứa trẻ bị mẹ bắt được đang ăn vụng cái gì đó. Cái thằng đàn ông 28 tuổi trong tôi bỗng chốc thành trẻ con mới lớn.
- Anh uống nước đi.
- Ơ vâng...
Tôi với ly nước và uống cái ực, dòng nước mát lạnh, tôi nuốt vội rồi đưa tay vuốt ngực, mất một thoáng tôi mới bình thường, ngấng mặt lên nhìn chị.
Cái nắng cuối Thu chiếu qua khung cửa sổ điểm những vệt vàng trên mái tóc mượt nhung, khuôn mặt thánh thiện với nụ cười tỏa nắng chợt khiến tôi bình tâm trở lại. Tôi hỏi chị:
- Tôi đến đây đã lâu nhưng không lúc nào gặp được chị, muốn sang chào hỏi hàng xóm. Hôm nay thấy cửa mở nên tôi… Xin lỗi đã tự tiện vào phòng chị.
Chị lại mỉm cười:
- Không sao đâu anh, em cũng biết qua là anh ở căn phòng kế bên những cũng chưa có dịp nào...
Nói qua loa vài câu rồi tôi xin phép chị về phòng mình, đóng cửa phòng lại, đầu óc tôi nằm trong trạng thái lơ tơ mơ. Tôi dựa người vào cánh cửa thở cái phào.
Đêm đó ngủ tôi không nghe thấy tiếng ly vỡ nữa…
Tôi cứ chờ hoài tiếng ken két của cánh cửa nhà ai đang mở, để lén nhìn chị qua bóng trăng. Hồn tôi xao xuyến cung nhạc lòng.
Có phải em vừa mới hiện ra
Từ trong xa thẳm của hôm qua
Y như cô Tấm ngày xưa ấy
Tiếc nuối làm chi trái thị già
Hay chính em là một giấc mơ
Đi trong nắng sớm hỡi sương mờ
Em đang bên cạnh mà như thể
Một bóng hình ai khéo giả vờ

Hình: internet
Đêm nằm tôi miên man với những nghĩ suy, đêm đó tôi mơ đến tuổi thơ nơi cánh đồng gió lộng, mơ đến mái nhà của mẹ và những đứa em thơ đầu trần chân đất. Tôi mơ đến một miền nắng lạ với những đám mây bồng bềnh trôi qua khung trời, và tôi mơ thấy một thiên thần trong màu áo trắng lại thật gần thật gần, thiên thần mang khuôn mặt người đàn bà căn hộ kế bên…
Ngày thứ 17, tôi dậy từ rất sớm, vầng dương còn lấp ló sau ngọn cây. Tôi mở cửa sổ ra đón nắng, nhưng tia nắng đầu tiên đầy vitamin D, tôi hớp một cơn gió mát mùa Thu, chút heo may se se lòng tay.
Có tiếng gõ cửa phòng, tôi mở cửa, người đàn bà kỳ lạ đang đứng trước cửa phòng tôi, trên tay chị là một giỏ hoa quả rất ngon. Chị đưa tôi và bảo: ở quê mới gửi, em mang sang mỗi phòng một ít. Rồi chị đưa tôi giỏ trái cây và mỉm cười, nụ cười của chị cũng giống những tia nắng đầu tiên của ngày, nụ cười Vitamin D của tôi.
Tôi mời chị vào phòng, rót nước, luống cuống xếp dọn đống tàn thuốc lá và mấy cái vỏ lon bia lăn lóc trên bàn, vơ đống quần áo trên giường tống hết vào trong tủ. Chị lại cười: không sao đâu anh, đàn ông ở một mình ai chẳng thế.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện chị, chị mặc áo màu trắng sao đẹp quá, tôi chưa thấy ai mặc màu áo trắng đẹp như chị. Chị nhìn chiếc đàn ghita trên đầu giường hỏi tôi: anh biết chơi đàn ghi ta?
- Vâng, tôi cũng biết chơi vài bài, thỉnh thoảng ngồi buồn thì có cây đàn làm bạn, thời sinh viên tôi hay chơi đàn .
-Tôi rất thích nghe đàn ghi ta, anh ấy cũng chơi đàn ghi ta hay lắm.
Giọng chị dịu dàng, đôi mắt chị mơ màng nhìn ra hiên nắng, một chút gì đó trầm buồn sau câu nói ấy...
Tôi không hỏi chị lý do, chẳng thắc mắc ngọn ngành, tôi thầm đoán ra từ khi tôi nhìn thấy tấm ảnh để trên bàn của chị. Tôi chỉ thắc mắc sao không thấy người ấy ở đó cùng chị.
Như biết những điều tôi suy nghĩ, chỉ thì thầm như lời tâm sự tự đáy lòng:
- Anh ấy mất rồi, anh mất được gần một tháng vì tai nạn trên đường đi công tác.
Đôi mắt chị rưng rưng, tôi thấy chút gì trong lòng tôi cũng rưng rưng, tôi không nói được gì, chỉ ngồi lặng im nhìn theo đôi mắt chị.
Tôi đứng dậy cầm chiếc đàn lại, ngồi xuống ghế, tôi chơi bản nhạc của ngày xưa, bản nhạc được phổ từ bài thơ của Du Tử Lê một thời chảy trong tôi, những tháng năm thời sinh viên mơ mộng, những bóng hồng ngang qua tim tôi…
Như loài chim bói cá
Trên cọc nhọn trăm năm
Tôi tìm đời đánh mất
Trong vũng nước cuộc đời
Thụy ơi và tình ơi…
Đừng bao giờ em hỏi
Vì sao ta yêu nhau
Vì sao môi anh nóng
Vì sao tay anh lạnh
Vì sao thân anh run
Vì sao chân không vững
Vì sao và vì sao!
Hãy nói về cuộc đời
Tình yêu như lưỡi dao
Tình yêu như mũi nhọn
Êm ái và ngọt ngào
Cắt đứt cuộc tình đầu….
Dạo hết bản nhạc lòng, tôi ngước lên nhìn chị, một giọt long lanh rơi như sương sớm mai đọng trong đôi mắt biếc, khói sương phủ hồn tôi một ngày.
Chị cảm ơn tôi vì bản nhạc rồi chị xin phép về, tôi tiễn chị ra cửa còn hỏi với một câu:
- Chị thích hoàng lan lắm phải không, chị đợi tôi hái tặng chị…
Chị lắc đầu:
- Bây giờ thì không anh ạ.
Cửa phòng bên ấy khép rồi, lòng tôi con nhện nào giăng mắc sợi tơ đơn…
Một ngày, hai ngày… Tôi lại không thấy cửa phòng bên ấy mở, căn phòng lại im lìm như ngày đầu tôi đến đây. Chỉ khác là đêm không có tiếng thủy tinh vỡ.
Trong tôi có chút gì không yên, tôi lại gần cánh cửa, có một phong thư nhỏ cài ở bên chiếc khóa, tôi tò mò gỡ ra. Tôi mở, một dòng chữ: tạm biệt anh hàng xóm, xin lỗi vì không chào anh, tôi dọn nhà đi nơi khác vì nơi này nhiều kỷ niệm buồn, chúc anh luôn bình an.
Lòng tôi một chút gì hụt hẫng, như đánh rơi điều gì, tôi thẫn thờ như kẻ mất hồn đi về phía lan can có cây hoàng lan, tôi nhìn lên bầu trời mây giăng bóng nắng, ở nơi nào có tà áo trắng tôi mơ…
Cuộc sống của tôi theo thời gian cũng trở lại bình thường, căn hộ ấy có đôi vợ chồng mới cưới đến ở. Thỉnh thoảng những đêm mất ngủ, tôi vẫn thường ra hành lang xanh ngồi ngắm bóng trăng treo trên cành cây ký ức. Trong lòng tôi niềm nuối tiếc khôn nguôi. Tôi tiếc là chưa hỏi tên của chị, chưa hỏi vì sao nhiều đêm tôi nghe thấy tiếng cốc thủy tinh vỡ…
Nhưng tôi cảm ơn chị đã cho tôi những xúc cảm ngọt ngào với mùi hương hoàng lan, với bóng trăng tròn, với tiếng đàn và ký ức đẹp về một người đàn bà kỳ lạ.
Ghi chú:
Trong truyện có sử dụng thơ của Nguyễn Nhật Ánh và bài hát "Khúc Thụy Du" được phổ nhạc từ bài thơ của Du Tử Lê.
|
|
Tổng cộng : lần thực hiện
( ... )
Bút danh: hay_xin_hun Ngày đăng nhập: 09/02/2012 10:58 Tuổi: 32 Nơi ở hiện tại: Khánh Hòa Tự giới thiệu: Cuộc sống như số không, nhưng vẫn thích số không, không biết có ai giống mình không? nếu giống mình thì giống số không?
Bút danh:
Hoamuatrang84
Ngày đăng nhập:
04/05/2012 11:20
Tuổi:
28
Nơi ở hiện tại:
Cà Mau
Tự giới thiệu:
Đang thử tìm một trải nghiệm online mới.
Bút danh: pupply Ngày đăng nhập: 21/05/2012 10:01 Tuổi: 29 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: ............Phải nói là ngoại hình cực kỳ xấu ... xấu má ơi lun ^^!!! her...her........
Bút danh:
Tongcoc
Ngày đăng nhập:
24/05/2012 21:57
Tuổi:
50
Nơi ở hiện tại:
Quảng Ninh
Tự giới thiệu:
chang co gi de ma noi ca
Co gi gap se biet lien.hehe .ok
vui ve nhe. 12345678910. tai sao va tai sdao?
het
Bút danh: MONKEYLOVELY0 Ngày đăng nhập: 22/04/2012 22:32 Tuổi: 27 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: Mot chut di do hap dan va quyen ru....nhung lam ban thi tot hon....dung anh nao xin lam nguoi yeu nha yeu em kho lam may anh oi kkkkkkk
Bút danh: thaoduong0706 Ngày đăng nhập: 24/05/2012 11:54 Tuổi: 23 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: Sống trên đời sống cần có một tấm lòng, để gió cuốn đi... để gió cuốn đi... để gió cuốn đi...
Bút danh: huongkeu Ngày đăng nhập: 25/05/2012 07:45 Tuổi: 23 Nơi ở hiện tại: Hà Nội Tự giới thiệu: hì, chào mọi người nhé, t là Hương, năm nay 23 tuổi, cao 1m73, tính cách thì tùy mỗi người cảm nhận, nhận xét
Bút danh: pepper123 Ngày đăng nhập: 23/05/2012 19:52 Tuổi: 20 Nơi ở hiện tại: Bình Dương Tự giới thiệu: độc thân vui tính. mong làm quen với mọi người để được học hỏi thêm
Bút danh: heobenduong Ngày đăng nhập: 24/05/2012 22:10 Tuổi: 29 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: Và khi tôi vui thì tôi hát, khi tôi đau thì tôi khóc Sẽ trút hết những đắng cay trong lòng