
Chủ nhật vừa rồi chúng mình đã lại bình thường với nhau. Tuy cũng đã có một số tranh luận (chả dám nói đấy là cãi nhau) nhưng nói chung là cũng đã bình thường trở lại. (Bình thường theo cái nghĩa bất thường í).
Hôm trước nói chuyện với chị, em mới giật mình nhận ra là em chưa bao giờ nói những lời ngọt ngào với anh.
Hôm qua gọi điện thoại cho anh, nói những lời ngọt ngào, nhõng nhẽo.. Anh cười lớn... Cảm nhận được sự thích thú của anh qua cái điệu cười mà em chưa nghe bao giờ. Thấy vui.
Khoảng thời gian hơn 1 tuần em ko hề gọi điện thoại cho anh, không nhắn tin, khôngliên lạc, bơ anh đi... Em thấy bình thường lắm.. cứ nghĩ là hết yêu anh rồi... Nhưng khi tim em đập thật nhanh, em cười như một con hâm và không thèm nhớ đến lỗi lầm cũ của anh khi gặp anh thì em biết là em vẫn còn yêu anh nhiều nhiều lắm.
Ánh mắt, nụ cười của anh vẫn làm em cảm thấy hạnh fúc. Anh vẫn là người mà em nghĩ đến mỗi ngày mà em không biết đấy thôi hoặc có thể là cố tình không biết.
Uk chúng mình lại bình thường rồi.
Em hứa là sẽ cố gắng và khiến anh fải cố gắng....
Em sẽ chăm chỉ nói những lời ngọt ngào, đáng yêu với anh...
Vẫn sẽ chăm chỉ làm fiền anh... (cho chết nhá)
Sẽ chăm chỉ nghe lời anh...
Yêu nhiều lắm nhỉ..
Uk mình đang yêu nhiều lắm...
Yêu anh nhiều mất rồi...
Ứ chịu đâu.. híhí
[Kún: Anh này, nếu em nói với ng yêu em là em nhớ anh nhiều lắm, yêu anh nhiều lắm, muốn gặp anh lắm lắm í. Nếu là anh thì anh sẽ nói gì???Anh: hahaha... chẹp chẹp.... Kún: Anh à, từ hôm gặp anh về em bị ốm đấy!Anh: Sao ốm làm sao... sao lại ốmKún: Vâng, em đi khám, bác sỹ bảo tại em nhớ ng yêu em quá nên mới bị ốm đấy.. híhíAnh: =))Kún: À anh còn tội lớn lắm nhé, mai em sẽ mang còng đến bắt anh, anh biết tội của mình chưa...Anh: Tội cố tình gây đau ốm chứ gì.. hihiKún: :P xấu tính]