Con vẫn thầm mong có một ngôi nhà
Đắp lên bằng no ấm
Chẳng rộng lòng cho mưa vào trú ngụ
Và nắng trốn tìm....
Để chẳng còn cơn giông mắt mẹ
Mây quầng mắt cha
Thằng em nhỏ tròn nguyên vành giấc
Anh phương xa đừng gạt tàn đầy
Đêm qua con ngủ vùi trong giấc mơ một ngày toan tính
Thấy căn nhà hiện lên thỏa ánh mặt trời
Mắt mẹ vô ngôn
Bóng cha đổ xuống chân trời im lặng
Con-khoảng nắng không màu.
Sáng tỉnh dậy lại mệt nhoài với những vòng quay
ngoài ô cửa sổ nắng mưa giỡn đùa vô cảm
Ly cà phê chẳng bao giờ uống cạn
Ánh cầu vòng không chen nổi những tòa cao ốc.
Con lại về trú ngụ
Trong căn nhà
Có những mùa không tên
...Và cả những thành viên không ruột thịt, Nắng ! Mưa !
