
Dạo này mình thấy chán nản quá.. sắp tới sẽ đi biển.. ra đến biển sẽ lại ngĩ đến anh và rồi lại ngĩ đến mình...
Nhớ lại ngày bé, ra biển thích nhất xây lâu đài cát.... từng đụn cát nhỏ, kì công để xây được một lâu đài và mơ ước là cô công chúa bé nhỏ đang chờ chàng hoàng tử của chính mình.
Lớn lên, bao nhiêu bộn bề toan tính, bao nhiêu ganh đua, tranh giành... cuộc sống vội vã và mỏi mệt làm mình quên đi những ước mơ ngày bé.
Rồi cũng biết yêu... sau mỗi tình yêu thất bại thì hi vọng tìm thấy chàng hoàng tử của riêng mình càng ngày càng vô vọng. Mướt mải tìm kiếm.. cũng có những lúc ngỡ như là đã tìm thấy nhưng tất cả đều như một giấc mơ... một giấc mơ không có hậu... và cô công chúa bé nhỏ vẫn không tìm thấy chàng hoàng tử của mình.
Lần này, lại một người nữa lại đến... một người đúng trong mơ ước của công chúa... thế nhưng người này lại thực sự làm công chúa mỏi mệt, làm cho công chúa mất dần niềm tin vào tình yêu thực sự. Cô đã yêu, yêu hết lòng, yêu hết mình bằng cả trái tim nhỏ bé... Nhưng... Lại là nhưng... Đó không fải là chàng hoàng tử của riêng một mình công chúa... Bên cạnh chàng hoàng tử đã có một người khác...
Công chúa đã khờ dại đánh đổi tất cả chỉ để có được trái tim của chàng... thế nhưng cuối cùng nàng vẫn tan biến như bọt nước hoà tan vào đại dương...
Em đang xây một lâu đài cát.. xây bằng tất cả hi vọng, tình yêu, đam mê, bằng tất cả trái tim... Và mơ ước em sẽ là nàng công chúa xinh đẹp còn anh là chàng hoàng tử cưỡi bạch mã... Nhưng lâu đài của em chỉ xây trên cát, và chỉ cần một cơn sóng nhỏ cũng đủ để cuốn trôi tất cả... Và em như nàng tiên cá, đánh đổi tất cả để có được trái tim hoàng tử và rồi cuối cùng cũng hoà tan như bọt nước vào biển khơi bao la...
Em đã mất anh rồi, có lẽ vậy... Không fải... em chưa hề có anh để mà mất...
Tình yêu của em như tình yêu của nàng tiên cá...
Vô vọng, thầm lặng và đau đớn...