Sáng, một bác vỗ vai bảo: "Cháu dạo này lớn quá"
Oái...!
Cháu "lớn" cũng hơn chục năm rùi bác ui!!!
.
Trưa, đi ăn với Hà tím
Cảnh đẹp, người xinh, cơm ngon.
Tiếc quá không mang máy ảnh
.
Chiều, xi xa xi xô với anh vịt kều Đan Mạch
Ở đây cái gì cũng đẹp
Tường đẹp, trần đẹp, sàn đẹp.
Thùng rác đẹp nốt
Cứ mỗi lần vào đây lại xiêu xiêu vẹo vẹo
.
Tối, tắm gụi chải chuốt xịt nước bông...
Quấn chăn nằm mình ên.
Giờ này chắc ẻm Bông đang nuốt nước bọt ừng ực với Painted Skin.
Khổ thân!
...
Không có gì còn lại mãi mãi
Và chúng ta đều biết những trái tim có thể đổi thay
Và điều đó khó như giữ cho ngọn nến cháy
Trong cơn mưa lạnh lùng của tháng Mười một
.
'Cause nothin' lasts forever
And we both know hearts can change
And it's hard to hold a candle
In the cold November rain
.
Hình như là nhớ.
À không. Không nhớ lắm.
Vì tất cả đã qua rồi.
.
Thật sự anh đã yêu thương em rất chân thành.
Cám ơn, xin lỗi, chúc (...)
...
Hết ngày rùi. Ngủ thui!