Bút danh: candy_snowflower Ngày đăng nhập: 14/05/2012 16:37 Tuổi: 26 Nơi ở hiện tại: Hà Nội Muốn làm quen: Nam và Nữ Tự giới thiệu: Đang trên con đường dài ngút tầm mắt tìm kiếm 1 tâm hồn để nhớ nhung
Bút danh: TIEN_THEPHANOI Ngày đăng nhập: 21/11/2011 22:57 Tuổi: 28 Nơi ở hiện tại: Hà Nội Tự giới thiệu: Thích tiền, tiền là mục tiêu số 1, không có tiền sao mà tán gái được. herher. tính tình thực dụng, kém ga lăng, nên gái nó ghét, herher
Bút danh: napkin Ngày đăng nhập: 19/05/2012 10:10 Tuổi: 25 Nơi ở hiện tại: Hà Nội Tự giới thiệu: mún biết thêm chi tiết xin liên hệ mật thư :d
Bút danh: hikaru_ami Ngày đăng nhập: 19/04/2008 00:21 Tuổi: 22 Nơi ở hiện tại: Hà Nội Tự giới thiệu: ko phải vận động viên nhưng thích chơi thể thao (bóng đá, bóng chuyền, cầu lông, chạy...) , không phải kì thử nhưng thích chơi cờ vây, cờ vua..không phải thi sĩ mà thi thoảng vẫn viết thơ con cóc....ke...
Bút danh: Snake Ngày đăng nhập: 24/05/2012 12:25 Tuổi: 0 Nơi ở hiện tại: Hà Nội Tự giới thiệu: Tôi yêu những buổi sớm với những gọt sương còn đọc trên cánh lá, những buổi chiều nghe sáo diều vi vu.
Bút danh: tu_an_86 Ngày đăng nhập: 24/05/2012 11:52 Tuổi: 26 Nơi ở hiện tại: Hà Nội Tự giới thiệu: Tình yêu là một sinh vật kỳ lạ. Bỏ nó đói thì nó sống,no thì nó chết. Nhưng cũng đừng để nó đói quá mà nó đi ăn linh tinh
Bút danh:
Truepenny
Ngày đăng nhập:
09/01/2012 16:17
Tuổi:
36
Nơi ở hiện tại:
Hà Nội
Tự giới thiệu:
Câu nói của ai đó nghe quen quen, thôi thì coopy and paste lại "Cuộc sống phải thật NHẪN TÂM".Cái gì vô vị ko cần thiết, đáng khinh bỉ thì delete .
Nhất định ko NGOAN but HƯ có nguyên tắc. .
Bút danh: diepkk Ngày đăng nhập: 18/05/2012 12:59 Tuổi: 29 Nơi ở hiện tại: Hà Nội Tự giới thiệu: Mot nua de chia se se nhu the nao nhi???là anh đó.
Bút danh: nghesylangthang Ngày đăng nhập: 11/01/2012 02:47 Tuổi: 16 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: ................................ ................................ ................................ ................................ ................................ ................................ ...........
Bút danh: thuyenlacben Ngày đăng nhập: 16/09/2010 16:27 Tuổi: 26 Nơi ở hiện tại: Ninh Bình Tự giới thiệu: :D ^^^^^^^^^^^^^^^ ^^^^^^^^^^^^^^^ ^^^^^^^^^^^^^^^ ^^^^^^^^^^^^^^^ ^^^^^^^^^^^^^^^ ^^^^^^^^^^^^^^^ ^^^^^^^^^^^^^^^ ^
Bút danh: k0ph4iem Ngày đăng nhập: 03/03/2010 18:19 Tuổi: 26 Nơi ở hiện tại: Hà Nội Tự giới thiệu: Muon xem nguoi ta hen ho yeu duong the nao ^^
Bút danh: huytan Ngày đăng nhập: 17/11/2010 00:52 Tuổi: 24 Nơi ở hiện tại: Hà Nội Tự giới thiệu: Một con người vui tính..nhưng nghiêm túc trong tình cảm.
Tôi và anh quen nhau vì một cú điện thoại nhầm. Ngày đó tôi là một cô sinh viên mới ra trường, hàng ngày vẫn đi dạy thêm để kiếm tiền trang trải cho cuộc sống và chờ đợi một công việc ổn định. Không biết có phải duyên số không mà anh điện thoại vào số của tôi và hỏi tôi có phải tên Thủy không? Chúng tôi quen nhau từ đó, dù chưa gặp nhau một lần nhưng chúng tôi nói chuyện rất hợp nhau.
Và rồi anh ngỏ lời yêu tôi. Ban đầu tôi không tin vì làm gì có ai yêu nhau mà chưa gặp nhau bao giờ đâu? Anh đã chứng minh tình yêu của mình đối với tôi bằng cách tới thăm bố mẹ tôi ở quê và hứa sẽ xin việc làm cho tôi ở quê. Anh thuyết phục tôi về quê chơi và thăm gia đình anh. Để tôi tin, anh đã điện thoại cho tôi và đưa điện thoại để tôi nói chuyện với mẹ và chị gái anh. Lời thuyết phục của anh dần dần cũng làm tôi xuôi tai. Thế là ngày 20 - 11 tôi xin nghỉ dạy 5 ngày để về quê. Đà Nẵng nắng ấm là thế mà miền bắc thời tiết thật lạnh khiến người tôi tím đi vì cái lạnh thấu xương. Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, tôi thật ngỡ ngàng khi thấy anh cao ráo, trắng trẻo và đẹp trai, còn tôi thì kém hẳn anh về mặt hình thức... Anh chạy tới ôm tôi vào lòng và bảo "Ôi! Thương cá sấu chúa của anh quá". Anh đã nhìn thấy ảnh của tôi từ hôm tới nhà thăm bố mẹ tôi, thấy tôi có nước da ngăm đem nên anh gọi tôi là "cá sấu chúa".

Chúng tôi rất hạnh phúc khi nhìn thấy nhau...
Anh đưa tôi về nhà giới thiệu với gia đình. Ban đầu mẹ anh phản đối vì trông tôi vừa gầy vừa đen. Nhưng đến ngày thứ hai anh dẫn tôi về để làm hồ sơ xin việc, mẹ và gia đình anh rất quý tôi vì tính cách của tôi nên bà giục chúng tôi làm đám cưới.
Nhưng ở đời mà có ai biết được chữ ngờ. Khi không xin được việc cho tôi, anh bắt đầu lộ rõ bản chất con người của mình. Anh bảo rằng "Em quá kém, học hai tấm bằng đại học mà viết cái CV cũng không nên thân. Em khờ dại, quá thật thà và dễ tin người. Nếu em không thay đổi thì em không thể tồn tại được ở cái xã hội này. Làm vợ anh thì phải khôn khéo". Tôi không tin vào tai mình vì hàng ngày anh vẫn nói với tôi bằng cái giọng rất nhẹ nhàng và ngọt ngào. Nhưng hôm đó một cuộc điện thoại dài 40 phút anh chỉ trích tôi thậm tệ và không để tôi nói lời nào.
Tôi trở lại Đà Nẵng được 3 tuần thì mẹ tôi ốm nặng phải nhập viện. Mẹ bị bệnh phổi nhưng bệnh viện địa phương chuẩn đoán là mẹ mắc bệnh lao nên chuyển bà xuống viện Lao. Người yêu tôi tưởng gia đình tôi có gen bị Lao nên anh đối xử với tôi rất hờ hững, lạnh nhạt và anh cũng chẳng một lần cùng tôi vào bệnh viện thăm mẹ...Tôi nghe bạn anh nói rằng, anh đã có người con gái khác. Lúc đó tôi đã không tin, nhưng khi tận mắt chứng kiến cảnh anh tay trong tay tình tứ với người con gái ấy... tôi cảm giác như trời đất đang sụp xuống chân mình, mắt tôi nhòe đi, tim đau nhói... Tôi không thể diễn tả được tột cùng của sự đau đớn khi nhìn thấy cảnh anh và người con gái ấy vui vẻ bên nhau.
Tôi hẹn gặp anh để nói lơì chia tay, anh chỉ lạnh lùng nói đúng một câu rồi nhìn sang chỗ khác: "Bây giờ thì em sợ đàn ông chưa?" .Tôi cười, không nói gì. Phóng xe máy đi khuất, tôi dừng lại đứng một mình khóc nức nở. Mối tình đầu trong mơ của tôi đã ra đi nhanh chóng như thế đó.

Dù biết bố mẹ rất buồn nhưng tôi không biết làm gì hơn lúc này ngoài sự im lặng…
Suốt thời gian sinh viên, tôi chỉ biết học và đi dạy thêm để trang trải cho cuộc sống của mình. Đến năm 27 tuổi, tôi yêu anh, mối tình đầu của mình… tôi nghĩ mình may mắn vì có được một người đàn ông tốt bụng như anh… Nhưng nào đâu ngờ?
Chúng tôi đã chia tay gần một năm nhưng tôi vẫn không thể yêu được chàng trai nào khác. Mặc cho bố mẹ lo lắng, suốt ngày nhắc chuyện chồng con nhưng tôi vẫn không muốn lấy chồng khi mình không có một chút tình cảm nào với họ. Dù biết bố mẹ rất buồn nhưng tôi không biết làm gì hơn lúc này ngoài sự im lặng và tìm cách trốn tránh những câu hỏi han của bố mẹ...