......
Anh đến với em là một sự tình cờ và ngay cả anh cũng không nghĩ là mình có thể mình đến với em, theo một cách tự nhiên nào đó và từ đó anh bắt đọc học cách yêu em. Em mang đến một điều gì đó khác lạ, sự xa cách mà anh không thể hiểu được. Nhưng anh chấp nhận, vì anh cảm nhận một điều khác biệt từ em. Đó không phải là sự thương hại, mà thực chất những gì trong con người anh. Nếu nói sự thương hại, thì chính anh đây mới là người cần nó hơn em.
Thời gian từ từ trôi qua, mọi chuyện không quá tốt đẹp cũng không đến nỗi quá tồi tệ. Rồi những lời hứa hẹn với nhau, anh nghĩ cuộc sống cũng không đối xử quá đỗi tệ sau những gì xảy ra với anh và cả với em trong quá khứ. Nhưng rồi bắt chợt tình yêu đó lại vụt tan, tan nhanh, rời xa khỏi bàn tay của anh một cách nhẹ nhàng, giống như khi tình yêu đến. Nó lặng lẽ rời xa tầm tay, và vuột mất.
Có thể anh là người nhạy cảm, nhạy cảm với tất cả những gì đã và đang xảy ra. Tình yêu đến và đi theo một lý do hiện hữu nào đó. Anh dần đánh mất tình yêu vì sự hờ hững, sự xa cách thể hiện không nghĩ đến. Có thể em là người của xã hội, những công việc, họat động xã hội đã làm em đôi lúc quên mất những gì kế bên mình. Cũng có thể những gì em trải qua làm trái tim em trở nên lạnh lùng, sắt đá.
Tình yêu nào cũng cần có sự quan tâm chăm sóc và vun bón từ cả 2 bên, nếu chỉ từ 1 bên thì tình yêu sẽ chết dần vì sự lạnh lẽo của thời gian. Cũng không hẵn anh chấp nhận từ bỏ 1 công việc đang tốt đẹp, để đến 1 nơi mà chỉ có sự cô đơn, nhàm chán và buồn bã gặm nhắm trong tân hồn của mình. Anh rời xa để có chút hy vọng rằng sự quan tâm, chia sẽ hay chút ít lo lắng từ em. Nhưng em vẫn vậy, lạnh lùng đến khó tả. Suốt thời gian dài, chẳng lẽ 1 lời hỏi thăm cũng chẳng có. Anh hỏi thì em trả lời, anh nói thì em nghe. Anh đâu phải chỉ cần có vậy. Có lẽ hạnh phúc anh không thể nắm giữ hoặc hạnh phúc anh đang nắm thực chất là sự giả tạo hoặc không thuộc về anh.
"Buông tay đúng lúc cũng là một cách để giữ lại những yêu thương của ngày hôm qua". Anh sẽ buông tay, để hạnh phúc đó thật sự là 1 hạnh phúc, cho dù hạnh phúc đó không thuộc về anh. Trở về đúng bản chất và cuộc sống lạnh lẽo, cô đơn và vô vị của anh. Và những lời anh hứa với em, anh xin giữ lại. Xin lỗi em, anh không thể thực hiện được vì tình yêu không thể chỉ vun đắp từ 1 bên và thiếu sự quan tâm lẫn nhau.
Anh vẫn sẽ tiếp tục học cách yêu em, yêu em nhiều hơn nhưng theo một cách khác. Em còn trẻ, tương lai trước mắt và con đường em đi sẽ rộng mở. Nhưng trên con đường đó anh sẽ bước sang ngã rẽ khác và chỉ ánh mắt anh dõi theo em, mong em hạnh phúc.
Mãi yêu em,...
theo p_duy
---st---