• Hẹn Ăn Trưa
  • Người Mẫu Việt
  • Hẹn Tốc Độ
  • Ai Có Lý
HAT Logo
  • Trang chủ

  • Hội nhóm

  • Thành Viên

  • Cuộc hẹn

  • Quên mật khẩu
  • Đăng ký
  • Blog H.A.T
  • Blog nổi bật
  • Blog của p3_binh
  • p3_binh

    Bút danh: p3_binh Ngày đăng nhập: 23/02/2008 13:43 Tuổi: 22 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Muốn làm quen: Nam và Nữ Tự giới thiệu: thích âm nhạc,lang thang thành phố!cùng bạn bè trò chuyện !hạnh phúc vì làm người khác cười!ca hat! dj xem phjm!nuoj hams ^^ thjx ăn kem ! an socola ! ăn kẹo ! ăn bánh kem ^^ thjx những thứ ngọt ! cóa...

Hàng xóm

  • xeom226

    Bút danh: xeom226 Ngày đăng nhập: 29/08/2011 13:40 Tuổi: 27 Nơi ở hiện tại: Hà Nội Tự giới thiệu: ko muon gioi thieu cai gi ca boi vi tu tim hieu moi la lam quen,biet roi thi con lam quen cai gi nua,nhung ma van cu phai viet vi ko dc it hon 100 ki tu,chan' !!!

    xeom226 Thăm blog
  • kid_boy_sock_chick

    Bút danh: kid_boy_sock_chick Ngày đăng nhập: 26/11/2009 23:53 Tuổi: 26 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: chu nhat buon chon vui tuoi tre , thu hai dau tuan xe nat doi trai , chieu thu ba ngam dang nuot cay , den thu bay on den oan tra

    kid_boy_sock... Thăm blog
  • Dangkhoa2752

    Bút danh: Dangkhoa2752 Ngày đăng nhập: 04/04/2008 18:05 Tuổi: 25 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: rất mong được làm quen với tất cả các bạn!......... ............... ............... ............... ............... .........

    Dangkhoa2752 Thăm blog
  • Nhok_Rin0

    Bút danh: Nhok_Rin0 Ngày đăng nhập: 16/04/2008 11:04 Tuổi: 22 Nơi ở hiện tại: Hà Nội Tự giới thiệu: ^0^ thjk thj` ke^t' ban. ak` hehe . Thjk' xem hoat hjn` :))
    aj c0a nhu cau ke^t' ban na' .Aj o? HN thj pm Nhoc' nha.

    Nhok_Rin0 Thăm blog
  • dialong

    Bút danh: dialong Ngày đăng nhập: 23/12/2009 16:20 Tuổi: 27 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: chao cac ban, rat vui khi duoc lam wen voi moi nguoi, uoc mo cua toi la duoc nhin thay moi nguoi song hanh phuc, vui ve, va ngay ca toi cung vay, thuc hien duoc moi mo uoc cua minh

    dialong Thăm blog
  • kuteo321

    Bút danh: kuteo321 Ngày đăng nhập: 16/04/2008 21:14 Tuổi: 24 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: rat han hanh lam wen voi cac ban minh hien dang doc than muon tim ban de tam su,vi ban be la yeu to wan trong de minh co the tu tin hon rat nhieu!!

    kuteo321 Thăm blog
  • haynoivoianh_lqd

    Bút danh: haynoivoianh_lqd Ngày đăng nhập: 04/03/2008 17:54 Tuổi: 23 Nơi ở hiện tại: Vĩnh Phúc Tự giới thiệu: Toi muon duoc lam wen voi moi nguoi . ten toi la Dien hien nay van chua co nghe nghiep j . cac ban dong y lam ban minh nhe, minh rat mong duoc lam wen voi cac ban wa webse nay . mong cac ban giup do...

    haynoivoianh_lqd Thăm blog
  • bobby_boo

    Bút danh: bobby_boo Ngày đăng nhập: 17/06/2008 09:33 Tuổi: 23 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: Mình hiện đang học nghành IT,thật ngẫu nhiên khi vô tình cứ Cờ-Lích tùm lum rồi vào WEB này hồi nào hẻm bít nữa,mà thoai lỡ rồi vào đây kết bạn zới mọi người cũng zui,biết đâu tìm được những người bạn...

    bobby_boo Thăm blog
  • simon_anh

    Bút danh: simon_anh Ngày đăng nhập: 19/04/2008 22:16 Tuổi: 22 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: minh la mot nguoi`vui ve , de hoa`dong`,thix di choi cung` ban be` , han hanh duoc lam` wen voi' cac' ban

    simon_anh Thăm blog
  • NguyenHung010168

    Bút danh: NguyenHung010168 Ngày đăng nhập: 22/02/2008 10:57 Tuổi: 33 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: Hung 35 tuoi mong ket ban Nu,hinh thuc kha ,song noi tam, biet chia se ,nghiem tuc trong tinh cam,nghe nghiep on dinh,coi trong dao duc gia dinh,

    NguyenHung010168 Thăm blog
  • hoahong_tangemyeu_nt

    Bút danh: hoahong_tangemyeu_nt Ngày đăng nhập: 27/03/2008 11:06 Tuổi: 22 Nơi ở hiện tại: Khánh Hòa Tự giới thiệu: Minh` 17t Van HocVa lam` minh`lam` cho 1cong ty ve Phan` Men` Vi Tinh' Muon Lam` Wen Voi Tat Ca Moi Nguoi Hi hi (~:~) ! minh` dang tim` nguoi `ui va ui that long` nhe' chu hok co dua` dau !

    hoahong_tang... Thăm blog
  • little

    Bút danh: little Ngày đăng nhập: 15/03/2008 13:05 Tuổi: 31 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: ... " song tren doi nay can phai co mot tam long "... do la cham ngon cua toi ... luon lam viec , di choi . ban be , gia dinh chi bang mot tam long ... o_0

    little Thăm blog
  • hoangtu_chungtinh999

    Bút danh: hoangtu_chungtinh999 Ngày đăng nhập: 10/05/2008 12:35 Tuổi: 23 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: 222222222222222 222222222222222 222222222222222 222222222222222 222222222222222 222222222222222 222222222222222 222222222222222 22222222222222

    hoangtu_chun... Thăm blog
  • Hoa_Hien

    Bút danh: Hoa_Hien Ngày đăng nhập: 31/03/2008 20:31 Tuổi: 23 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: minh ten la Pham hoa hien,minh que o lam dong ,,,hien nay dang o Ho Chi Minh,o wan Thu Duc,,,,,minh mong co 1 nguoi ban khac gioi de tam su..........cha kiem 1 that la kho doi voi Hien

    Hoa_Hien Thăm blog
  • Anh_chang_dzui_dze

    Bút danh: Anh_chang_dzui_dze Ngày đăng nhập: 01/04/2008 13:24 Tuổi: 28 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: cần 1 người tâm sự hiểu được tâm trạng đang buồn.tìm 1 người khác phái dzui dzẻ,hiền hòa,o tpHCM càng tốt

    Anh_chang_dz... Thăm blog
  • Bi_Dao

    Bút danh: Bi_Dao Ngày đăng nhập: 08/03/2008 01:02 Tuổi: 23 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: ko co gi de? noi' ... tom lai la` : bjk lang nghe ngu` # noi' 1 chut, chua wen thi hok dam' noi', wen roi thi noi' hoi nhiu` 1 chut, hehe. Noi' xam` la` so^' 1,noi' nham? la` so^' 2, dac biet "wang luu...

    Bi_Dao Thăm blog
  • mydarling

    Bút danh: mydarling Ngày đăng nhập: 28/03/2008 09:08 Tuổi: 26 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: minh dang la sinh vien nam cuoi cua bach khoa tphcm trong qua trinh hoc tap cang thang doi luc muon co nguoi cung tro chuyen hay thu gian, cuoi tuan di boi hoac di xem phim thi that la tuyet, rat mong...

    mydarling Thăm blog
  • Mr_Chi_Pheo

    Bút danh: Mr_Chi_Pheo Ngày đăng nhập: 06/06/2008 12:35 Tuổi: 27 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: cờ bạc ............... ............... rượu chè ............... ............... hút sách ............... ............... trai gái ............... ............... ... 8 món có đủ , không thiếu món nào...

    Mr_Chi_Pheo Thăm blog
  • nguoihung83

    Bút danh: nguoihung83 Ngày đăng nhập: 20/01/2010 15:31 Tuổi: 29 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Tự giới thiệu: minh la nguoi thoai mai trong quan he ! ! ! ! ! ! minh dag rat bun may ban ai co the noi chuyen voi minh d cko ne hehheehhehhehehehehehehhheehh

    nguoihung83 Thăm blog
  • IT_THANHLONG

    Bút danh: IT_THANHLONG Ngày đăng nhập: 18/01/2012 01:41 Tuổi: 30 Nơi ở hiện tại: Hà Nội Tự giới thiệu: Toi la Nguyen Thanh Long -hien Cong Tac tai Buu Dien TP Ha Noi ,Rat vui khi duoc lam quen voi tat ca cac ban tren moi mien to quoc,pho ne : 09442852 44 nick yahoo it_thanh nam

    IT_THANHLONG Thăm blog
  • Chương Bốn:

  • Viết bởi: p3_binh vào lúc 11:00 25/06/2008
  • Tôi đành quay xe lại. Tự nhủ, thôi hôm nay là sinh nhật cô ta, chiều cô nàng một lần.

    Tại căn bản là tôi cũng chưa bao giờ bắt buộc được cô nàng cái gì.

    Đỗ xe tại bãi xe, tôi định đi về phía nhà cô, Hạ Âu gọi tôi lại.
    - Ơ, thế không phải là quay lại gặp mẹ em?

    - Không phải. Bây giờ em muốn đòi anh món quà sinh nhật thứ hai. – Cô ấy chớp mắt nói, như kiểu những cô học trò.

    Tôi nhíu mày, giọng ỉu xuống: - Nào, nói đi.
    Đáp án làm tôi ngạc nhiên: Muốn ăn tôm lạnh với tôi.

    - Em muốn anh mời em ăn món tôm lạnh. – Cô ấy nói xong, cười rất ranh mãnh, ánh mắt có vẻ trêu chọc, cô ta nhất định phải thấy rõ tôi đang bất mãn cực độ.

    Tôm lạnh, nếu tôi nhớ không nhầm, chỉ một đồng một bát.
    Tôi nhìn cô, cái cô gái này luôn làm tôi luống cuống không biết phải làm gì, đứng giữa làm gió nhẹ đầu mùa hạ, cười như một bông bồ công anh thanh nhã đang tan ra trong bao la.

    - Tôi không nghe nhầm chứ? Em bảo ăn cái gì?
    - Đi theo em! - Rồi cô ấy kéo tay tôi chạy nhanh như thể bay.

    Năm đó tôi 29 tuổi, tôi dường như đang yêu lần đầu tiên trong cơn gió thắm. ........
    .............

    (* Tôm lạnh: bột gạo chế biến như nấu bún ở Việt Nam, ép bột gạo chín qua một cái vá thủng xuống thau nước lạnh, để tạo ra những giọt bột đầu to đuôi vắt nhỏ như hình con tôm, sau đó ăn với nước đường thơm, một kiểu chè ăn vặt có xuất xứ từ Vân Nam, Trung Quốc

    Cô ấy đi trước, thỉnh thoảng ngoái lại: “Nhanh nào, anh già rồi à?”, và mở to mắt cười hào hứng. Lần đầu tiên cái cười không còn dè dặt. Ngày trước Hạ Âu không hay cười, hoặc cũng chỉ mỉm miệng với cái nhìn lặng lẽ.

    Tôi vui, để cô nắm tay kéo đi, bạn có thể tưởng tượng tôi ở trong vùng hương khi gió nhẹ thổi qua mái tóc cô dập dờn, mùi hương thiếu nữ làm Hạ Âu như biến thành cô con gái út của Biển.

    Ngày nhỏ đọc truyện cổ tích, Biển có mười hai cô con gái, mà cô út đẹp nhất lương thiện nhất.

    Chạy một chặp, Hạ Âu dừng ở một gánh quà ven đường. Cả “quán” chỉ một chiếc dù to che nắng và một chiếc bàn tứ giác, tấm biển “chè tôm lạnh năm hào” viết tay đã tróc sơn.

    Trước mặt, một dãy nhà cấp bốn, trẻ em phụ nữ thong thả trong ánh nắng hè, hiếu kỳ nhìn chúng tôi, hai người ăn mặc trang trọng đi ăn món quà quê.

    Tôi cảm giác mình bị điên.

    Hạ Âu rất vui sướng, cô lảnh lót gọi chủ quán, kêu hai phần chè.

    - Hạ Âu , cô phải không? – Bà bán hàng trạc 50, mặt đầy tàn nhang thân thiện.
    - Dạ con, bác Trương! Con mang bạn đến ăn chè của bác!

    Bà bán chè để ý tôi, cái nhìn hàm súc y như của mẹ Hạ Âu. Nhìn đến nỗi tôi sắp đỏ mặt. Mồ hôi tôi nhỏ giọt. Sơ mi trắng này, vét này, đứng cao và thẳng bên dưới cái dù che nắng của bà, và không biết để tay chân vào đâu.

    - Ngồi đi, chàng trai! – Bà thân thiện mời, cười như hướng dương giữa núi.

    Tôi nhìn Hạ Âu đang tìm ghế, tôi muốn ngồi gần cô.

    Bà chủ bưng hai tô chè to đại tướng.

    Tôi chả muốn ăn, húp ít nước rồi bỏ bát qua bên.

    Hạ Âu bắt đầu ăn, một miếng một, tốc độ nhanh, loáng đã nhìn thấy đáy bát. Sau đó, cô ấy cười vào nói, cháu muốn nữa.

    Tôi không nhận ra Hạ Âu mới đêm trước ở bar Yêu Lục, uống Chivas với một vẻ yêu kiều nhã nhặn.

    Chân mỏi rồi, bỏ dép khỏi chân, cô ấy khoả đôi gót trần trắng nõn, kéo váy lên cao lộ cặp đùi bắt mắt xinh đẹp. Cô như con thuỷ yêu trong núi sâu rừng cao, chả cần điểm trang chả cần tốn công quyến rũ đã đầy mê hoặc.

    Cô thấy tôi nhìn, lè lưỡi cười:
    - Anh làm sao cứ nhìn em? Mắt tròn chưa kìa, trông thật ngố!

    Tôi không biết sao trả lời. Cô ấy lại bắt đầu ăn, tiếng ăn đáng yêu.
    - Bác Trương, món chè nhà bác sao ngon ghê! Cháu muốn thêm một bát!
    - Ha ha, ngon phải không? Thế thì cháu chăm đến nhé, bao nhiêu năm không gặp cháu.
    -Thế mẹ cháu khoẻ không?
    - Dạ, mẹ cháu vẫn thế.

    Sau đó cô ấy lại bắt đầu ăn.
    - Em à, có vẻ hồi trước em hay đến đây – Tôi không nhịn được phải hỏi.
    - Vâng, anh nhìn ngôi nhà thứ ba bên trái, em lớn lên ở đấy. Em lớn bằng chè tôm lạnh của bác Trương. Hi hi. – Cô ấy nói , nhìn bà chủ quán cười. Cúi xuống lại ăn.

    Ngon thật thế ư? Sao tôi cảm thấy…tôi nghĩ đến hình vẽ một thứ côn trùng trong toa lét.
    Càng nghĩ càng không dám ăn.

    - Nhà em trước ở đây à? – Nơi đây nhiều cây xanh, thực ra vẫn là khu người nghèo.

    Vâng ạ, em ở đây. Mười năm, à thế thì quán chè này có lịch sử hơn mười năm rồi. – Cô ấy nói chậm rãi, tôi tưởng tượng theo lời cô, một thiếu nữ xinh đẹp lớn lên từ xóm nhỏ.

    Nghe cô ấy nhắc hồi ức là một sự dịu nhẹ, còn ngon hơn món chè tôm lạnh, ít ra tôi cảm thấy thế.

    - Sau đó?
    - Sau đó mẹ em đeo được một người đàn ông lắm tiền, rồi sau đó mẹ con em giàu theo, dọn vào khu biệt thự hoa viên cao cấp nhất trong thành phố…. Có điều từ đó em không còn có dịp ăn món chè này của bác Trương. – Bát chè này cô lại ăn hết rồi, nhìn tôi hỏi – Sao anh không ăn?
    - Vừa ăn no xong, không muốn ăn thêm.
    - Thế để em giải quyết hộ anh.

    Tôi chưa kịp phản ứng, bát chè vẽ hoa lam đã bị kéo về phía trước mặt Hạ Âu, và cô húp liền.
    - Em thèm thì cứ gọi thêm vài bát nữa là được chứ việc gì… - Tôi phàn nàn
    - Lỗ chết, bác Trương chả lấy tiền mình đâu.

    Ngẫm ra cũng đúng.

    Hạ Âu lại bắt đầu nhìn tôi kể:
    - Hồi nhỏ, nhà em nghèo cực, em không có bố, mẹ nuôi em đến năm 10 tuổi. Còn nhớ mỗi lần em tan học, đều phải ăn một bát chè tôm lạnh, Hồi đó mẹ em mang cái bát to nhất trong nhà đi mua cũng không đủ cho em ăn no. - Hạ Âu nói nhiều nhất từ khi quen tôi. - Kể ra chè ở đây mùi vị không thay đổi, vẫn mát mát thanh thanh, vừa mềm vừa dai.

    Tôi nhìn Hạ Âu. Cô ấy ăn chè như một kiểu hưởng thụ, tôi không thể tin được đây là cô gái bao của tôi.

    Thì không phải Hạ Âu chỉ là…sao?

    Tôi nhìn ngược hướng Hạ Âu, mới thấy hai bên đường toàn nhà cấp bốn, đường chỉ rộng 5 mét, còn có cả đường lát đá, có một đứa bé cởi truồng mập mạp nhìn chúng tôi.

    Tôi nhìn nó, nó sợ hãi chạy mất.

    Bát cuối cùng này Hạ Âu ăn rất chậm, có lẽ mất nửa tiếng. Tôi biết cô ấy lưu luyến.
    Tôi muốn hỏi cô, vì sao không chuyên tâm học cho thật giỏi lại đi làm cái nghề này, mà chả biết hỏi thế nào.

    - Mẹ em… có lẽ chả sống được đến năm sau! - Tiếng nói từ bên trời xa xăm vọng tới.
    Vốn chúng tôi đều im lặng, bác Trương chạy vào nhà có tí việc, chỉ có hai đứa tôi ngồi lại. Cô ấy thốt lên 1 câu, như sóng dội tới, tôi bất ngờ.

    Nói xong, cô ấy ngước mắt nhìn trời.

    Còn nhớ ngày tôi bé, khi khóc đều nhìn lên trời, như thế, nước mắt sẽ không lăn ra.
    - Vì sao? - Giọng tôi run run. Vì tôi ko thể nghĩ, một bà mẹ trẻ như mẹ cô, sẽ chết. Mà tôi cũng đã vô tình dung nạp bà mẹ đáng yêu đó vào thế giới quanh tôi.
    - Năm ngoái mẹ em đã chẩn đoán bị ung thư tử cung.
    - Mẹ em biết không?
    - Hic, đáng cười là chuyện này do mẹ em tự nói ra cho em biết. Khi đó mẹ em còn an ủi em đừng khóc.

    Tôi không dám nhìn Hạ Âu, tôi sợ nhìn thấy giọt lệ long lanh.
    - Em chưa từng khóc trước mặt mẹ em vì chuyện này. Vì mẹ sẽ đau đớn lắm…. Bân, anh làm sao thế? Em có khóc đâu, sao anh tránh mắt em nhìn? – Cô ấy bỗng cười trách nhẹ tôi.
    - Ơ, anh đâu có! – Tôi gượng gạo đáp, giấu sự xót xa cho cô.
    - Ờ, thế anh thử nói xem… anh nghĩ gì về…đĩ? – Cô ấy chuyển đề tài, nhưng rõ ràng cái tiếng cuối cùng kia nói ra với vẻ khó khăn.
    - Không tôn trọng, cũng không khinh rẻ. – Tôi thật thà đáp.
    - Thế anh thử đoán, mẹ em làm nghề gì? – Cô ấy hỏi, đáy mắt ánh lên vẻ lo sợ, mạnh mẽ, trầm tĩnh, nhưng hơi đáng thương hại.

    Tôi thốt nhiên hiểu ra, lắp bắp, không thật chắc chắn:
    - Mẹ em à, bác ….
    - Ha ha, đoán ra rồi à, mẹ em làm đĩ!Tôi thiếu điều muốn đập vỡ tan cái bát trước mặt!

    Chữ Tôi, chữ Mẹ, chữ Đĩ – tôi không thích nó nối liền với nhau, cũng không thích nó thốt ra thanh tân thế từ miệng Hạ Âu.
    - Nhưng anh cũng thấy rồi đấy, nếu em không nói cho anh biết, anh không bao giờ đoán được. Vâng, bà làm đĩ, hàng trăm người đàn ông bao rồi, nhưng bà cũng là mẹ em. Thì như hôm nay anh thấy, mẹ em cười rất đẹp và mẹ em rất nhân từ, bởi vì bà rất hãnh diện khi con gái kiếm được người tình tốt, bà gọi em là baby… Cho dù bà làm gái. Em đã thề, từ nhỏ đến lớn, từ khi em hiểu nghề của mẹ, em không hề khinh thường mẹ. Bởi mẹ hy sinh là vì em.

    Khi nghe nói mẹ Hạ Âu là đĩ, tôi bất ngờ, nhưng khi nghe những lời gan ruột của một cô gái bao, tôi sững sờ. Tôi như rơi vào thế giới của đĩ với khẩu hiệu: “Tuy là đĩ, nhưng là người”.

    Tôi im lặng, Hạ Âu cũng không nói nữa, giữ lại bí mật giai lệ trong nụ cười. Cô lại bắt đầu tiếp tục ăn chè. Ăn cho đến khi không còn một miếng thừa, như thể cất giấu tất cả những gì tốt đẹp nhất của thời thơ bé vào sâu thẳm trong cô.

    Chương Năm:

    Lúc về, bác Trương quả thật sống chết cũng không lấy tiền Hạ Âu, dù chỉ là ba bát, có hai đồng vẫn còn thừa 5 hào.

    Bà chất phác nói: “Hạ Âu này, về sau cứ mang cậu người yêu đẹp trai tới đây ăn nhé!”
    Hạ Âu cười đáp vâng, tôi cũng hứa sẽ còn trở lại.

    Có điều đây là lần cuối cùng trong đời, tôi ăn chè của người đàn bà má hằn vết chân chim, bởi không lâu sau, nơi đây bị giải toả, mọi người phiêu bạt nhiều nơi. Khi Hạ Âu nghe tin này, tôi tưởng cô sẽ bảo, sau này chả còn chè tôm lạnh mà ăn nữa. Ai ngờ cô lặng đi một lát rồi khẽ bảo, từ nay trở đi đã mất hẳn khoảng trời của cô.

    Tôi nghĩ cô đã để mảnh trời xanh đó cất giấu vĩnh viễn trong trái tim thuần khiết như thiên đuờng. Nơi không ai gieo trồng, nơi không bao giờ bị đánh đục, cũng không bao giờ bị dỡ bỏ. Nhưng tôi có chết cũng không chịu thừa nhận, ngày hôm ấy cũng đã ở lại trong tim tôi.

    Về sau, tôi có một cảm giác lạ lùng khó nói với nghề làm gái. Hạ Âu thì lại sống như chưa hề có gì xảy ra, trở về nét mặt trơ lỳ như gỗ đá, ngoài việc bị tào tháo đuổi suốt ba ngày.

    Hạ Âu muốn tôi thi thoảng đi thăm mẹ cô.

    - -Nếu anh rảnh, anh đi thăm mẹ em được không? Trò chuyện với mẹ em, cho mẹ em vui đi!

    Đêm đó Hạ Âu nói với tôi. Tôi nhíu mày, nghĩ, cô nàng ơi, cái xấu xí nhất của cô nàng là cô chả hiểu mình đang đứng ở vị trí nào. Tôi lấy đâu thời gian ra hầu chuyện mẹ đĩ?

    Tôi nghĩ trong lòng, mặt cũng lộ ra ngay.
    -
    -Anh để ý đến chuyện mẹ em là đĩ ư? Hay là bất mãn vì bây giờ đang hầu chuyện anh là một đĩ? - Hạ Âu nói, cô ấy dường như giận dữ, dùng giọng nói rắn đanh chưa từng có.

    Tôi để ý chuyện mẹ cô ta là đĩ? Giờ đây, nhớ lại cảm giác khi mẹ cô nhiệt tình, thân thiện, kể những chuyện gia đình bé nhỏ, tôi mới hiểu được vì sao ngay từ đầu tôi không hề bận lòng về thân phận của bà, và một cảm giác nuối tiếc.

    - Tôi chỉ ghét cái kiểu cô nói với tôi – Tôi đáp trả.

    Bắt đầu hút thuốc.

    - Được rồi, tôi đi tắm đây, vặn nước vào bồn cho tôi! – Tôi lạnh lùng nói với cô.

    Cô nàng lẳng lặng đi vào nhà tắm. Nghe tiếng vòi nước. Tôi nghe lòng phiền não, bực mình cả tiếng vòi nước, nó làm thói quen tư duy lý tính của tôi ngập chìm dần.

    Đầu óc tôi thoáng qua hình ảnh cô ấy như bay lượn, nắm tay tôi dưới ánh trời, và hình ảnh cô ấy vừa cúi đầu lủi thủi đi vào nhà tắm, tôi quyết định, hai hôm sau dành thời gian đi thăm mẹ cô.
    -
    -Nước đầy rồi! – Cô nói, nét não nề trên mặt đã hết, giờ lại là nét mặt thuần khiết tĩnh lặng, tôi chán ghét vẻ giả dối khéo che đậy của cô, vì lúc đó tôi không nhìn thấy cô đang nghĩ gì. Trong đôi mắt to xinh đẹp kia là một màn phẳng lặng.

    Không đau, không dày vò.

    Tắm, ngủ.

    Nằm trên giường, Hạ Âu quay lưng về phía tôi. Tôi kêu cô quay lại, cô quay lại, nhìn tôi, vẻ ngơ ngác, tôi biết cô giả vờ.

    Trong lòng tôi lại cơn giận đến, Tôi nghĩ, cô đã làm cái nghề này, mà còn để ý tự ái này nọ? Có cái gì mà bắt tôi phải thoả hiệp, cô cũng chả phải mẹ tôi.

    Giận, tôi nhắm mắt ra lệnh:

    - -Tắt đèn! Ngủ!

    Cả tiếng sau tôi không thể ngủ được. Quay nhìn Hạ Âu, tôi bị đôi mắt mở to long lanh làm giật thót mình.

    - -Cô cả đêm không chịu ngủ nhìn tôi làm cái gì? Doạ cho tôi sợ chết đi à?
    - -Em chờ anh thức dậy, em có hai câu muốn nói với anh, nếu có thể thuyết phục anh thì tốt, còn thất bại thì em cũng chả còn cách nào.
    - -Nói đi!
    - -Câu thứ nhất, mẹ em chưa bao giờ nhận được một lời hứa nào từ đàn ông, mẹ em quý anh như thế, là bởi một con đĩ luôn cho rằng, nếu một người phụ nữ mà được một người đàn ông hứa hẹn trọn đời, đó là hạnh phúc tuyệt vời nhất. Câu thứ hai, mẹ em chẳng sống được đến sang năm. Thế thôi, anh ngủ đi!

    Cô ấy nói xong, đôi mắt đen như làn sóng nước ngưng đọng, nhìn tôi.

    Tôi đột ngột đau nhói như tan vỡ, đau đớn ôm lấy cô ấy, một người con gái tròn 20, cô ấy như hang sâu như bí ẩn trong thần thoại, lại đạm bạc đơn thuần đến đau lòng. – Em đừng nói gì nữa, em ngủ đi, ngày kia anh đi thăm mẹ em!

    Rồi cô gái trong lòng tôi ngủ, thở đều

    Giây phút ấy, tôi tưởng tôi sắp bị cô ấy làm rung động.

    Sau đó tôi cứ có thời gian là đi thăm người phụ nữ ấy. Cái người mẹ mà sau mấy mươi năm làm điếm cảm thấy lời hứa của thằng đàn ông thật hiếm hoi ấy. Tôi cứ thấy hình như Hạ Âu không thật thích đi thăm mẹ, vì mỗi khi tôi bảo đi thăm, cô ấy đều kiếm ra việc phải làm, theo bạn cùng lớp đi dạo phố, trường có các hoạt động v.v… Nhưng thật sự cô ấy cũng rất yêu mẹ.

    Tôi phát hiện cuối cùng tôi chả tìm hiểu thêm được gì, từ người con gái có đôi mắt trong sáng kia.

    Mẹ cô hình như không biết con gái làm gì, trước mặt tôi toàn kể những tốt những hiếu thuận, thiện lương của cô. Lần thứ ba tôi đi thăm, bà kiến quyết không cho tôi gọi bằng bác. Tất nhiên tôi hiểu ý bà, mau mắn gọi một tiếng mẹ, những vết nhăn trên mặt bà giãn ra thành đoá hoa.

    Khi gọi bà là mẹ, tôi thề có tới 50% thật lòng trong đó, vì bà quá tốt với tôi, cảm giác giống như người mẹ đã qua đời của tôi. Tôi thường mua tặng bà những thứ linh tinh, dù tôi biết bà đủ giàu đến mức chả bao giờ cần đến cái gì của tôi. Nhưng bà vẫn tỏ ra vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, mà tôi không thấy chút xíu nào giả tạo, làm tôi có vẻ như một đứa con thật hiếu thuận.

    Tôi biết vì sao bà đau bụng, tuy cái đau của bà không hề như cái đau của cha tôi, nhưng tôi vẫn làm như chả biết gì, mang cho bà thuốc của cha tôi, như đã hứa lần đầu.

    Tất nhiên lại được bà khen ngợi, tặng thêm một mâm cơm đặc sản.

    Có lần tôi đề nghị mời một giúp việc cho bà, vì bà ở một mình quá đơn độc, lại có bệnh. Nét mặt bà đột nhiên rũ xuống, thở dài, néu u sầu bình thường không thể thấy vẽ lên trong mắt:
    -
    -Bân, cháu gần như con bác rồi. Có việc bác không thể giấu cháu mãi.

    Tôi biết bà định nói gì, nhưng tôi không muốn nghe bà nói ra, nó sẽ cứa đứt lòng bà. Bà và Hạ Âu khác nhau, Hạ Âu không để điều gì lại trên nét mặt, bà lại bày mọi cảm xúc lên đôi mắt nhìn. Tôi bất nhẫn, tôi không muốn người phụ nữ đã bước một chân vào quan tài này nghĩ, người rể có điều khinh khi.

    Cho nên tôi vội vã cắt lời: - Mẹ, mẹ mệt rồi, để con đấm lưng cho mẹ!
    -
    -Không mệt, bác có chuyện muốn nói với con, đến đây ngồi cạnh bác.

    Ngồi, mồ hôi ra đẫm tay.

    Tôi nghĩ bà sẽ chả biết làm thế nào để bắt đầu. Bởi mãi mà bà không nói. Tôi nhìn bà, sau đó nhìn trái táo trên bàn, đờ đẫn. Hôm nay bà trang điểm nhẹ nhàng, phớt nét lông mày, phấn nền và màu mắt tạo hiệu quả đẹp, trông bà như chưa 40.

    - Bân, không rõ baby có kể gì cho cháu không, sự thật, bác… bác không có chồng. Cả đời bác chưa từng được ai cưới, cũng chưa bao giờ được ai hứa sẽ cưới.

    Tôi nhìn bà, nhìn bà nói khó khăn song vẫn nói, tôi thấy tôi tàn nhẫn.
    -
    -Bác toàn làm đĩ !

    Cuối cùng bà cũng nói cái quan trọng nhất ra. Bà lo sợ nhìn trộm tôi một cái, không thấy tôi phản ứng gì, rõ ràng bà nhẹ nhõm.
    -
    -Ngày xưa hồi trẻ thật sự là bác tham vinh hoa phú quý, bác sợ đối diện cái nghèo hèn. Từ sau khi bác có baby, thì trong lòng bác chỉ mong nó được sống đầy đủ. Không thể nói, bác cả đời đều hy sinh vì con, nhưng ít ra cũng là bác cam lòng. Bác rất cắn rứt, bác không thể cho con gái một gia đình hoàn chỉnh, bác ngoài tiền ra thì không có bất cứ cái gì. Con bé từ nhỏ đã hiểu đời, ân cần, nhưng lớn quá sớm. Bác đoán nó có lẽ từ khi rất nhỏ đã biết bác làm nghề gì. Nhưng nó chưa bao giờ tỏ ra cái gì. Bác cố không bao giờ cho nó gặp phải người bác tiếp xúc, bác cũng chưa bao giờ gặp mặt bạn bè nó. Cho nên, bác yêu con, con bác cũng yêu bác từ đáy lòng. Nhưng gần hai mươi năm nay mẹ con bác tiếp xúc rất ít. Nó học cấp hai đã trọ ở trường. Bác mong nó có sự bảo hộ toàn vẹn. Giữ gìn con gái bác, cho nó có một linh hồn trong trắng và một sự tự trọng hoàn hảo.

    Tôi chưa bao giờ nghe được những lời đáy lòng thế này. Tôi cũng chưa từng biết một người mẹ có thể yêu con đến mức ấy. Tôi tuy yêu mẹ tôi, song mẹ tôi vẫn là một bà nội trợ mù chữ, mẹ tôi chưa bao giờ nói với một tình yêu thương tràn đầy thế này. Tôi gần như ghen tỵ với Hạ Âu, cô ấy có một người mẹ vĩ đại.

    - Cho nên không thể mời Osin hay người ngoài vào nhà, bác sợ con gái phải nghe những lời đàm tiếu. Bác biết con gái bác ít tới, là vì không muốn giáp mặt người đàn ông hiện nay của bác. Ôi …đứa con tội nghiệp của tôi, nghiệp chướng tôi mang! Bân, Bân à, bác nhìn con rể càng ngày càng thấy quý mến. Bác thật sự yêu quý con tin cậy con. Bác biết con là người đàn ông tốt. Cả đời bác chỉ còn có một đứa con gái bé ấy, bác nói có vẻ cảm tính quá, bác không biết phải thổ lộ với chàng trai như con như thế nào. Nhưng bác thật lòng coi con như con trai. Con liệu sẽ để ý việc bác không sạch sẽ, sau này con còn đến thăm bác nữa hay không? Gọi bác là mẹ một tiếng nữa đi, có được không?

    Giây phút ấy, tôi gọi bác là mẹ, tiếng gọi chân thành nhất trong suốt mấy tuần nay.

    - Mẹ...-Tôi thấy người phụ nữ mặt đầy lệ ướt, ngồi trước mặt tôi, sao như mẹ tôi.
    - Ôi, con trai. Bác bị bệnh này, cũng sắp đi về đất rồi, Hạ Âu là một đứa tốt, nó không bao giờ làm con phải xấu mặt. Con hãy tốt với nó, mẹ nó bẩn thỉu, nhưng nó là một đứa con gái tốt đẹp, tinh khiết như nước.
    - Mẹ, con biết, mẹ cứ yên tâm. Mẹ đâu có lỗi gì, mẹ đừng nói thế. – Mắt tôi lại ướt rồi.
    Tôi xem Hạ Âu như đĩ, nhưng người mà tôi gọi mẹ này coi con gái bà thanh khiết như nước mát. Có vẻ ông trời đùa tôi quá ác.

    Không hay ho gì, không vui vẻ gì.

    Giây phút đó tôi vô cùng căm ghét Hạ Âu, vì sao cô ta làm vỡ vụn cái mảnh trời thanh khiết mẹ cô dựng lên cho cô! Cô ta có một người mẹ hết lòng bao bọc như thế, lại có tiền, cô ta còn cái gì là không tốt đâu? Mà còn đi bán trôn. Phải chỉ vì bất mãn của tuổi trẻ, hay căn bản trong xương tuỷ cô ta là dòng máu làm đĩ?

    Về nhà, nhìn thấy Hạ Âu, nhìn kiểu gì cũng thấy cô ta đĩ thoã ma mị.

    Rồi không nhịn được nữa, tôi hỏi:

    - Này, sao cô lại đi làm đĩ nhỉ?

    • 183 lượt xem
    • 0 lời bình
    • Thích   

Bài đã đăng

  • Chương Mười Một:
  • Chương Chín:
  • chương 6
  • Chương Bốn:
  • Chương Bốn:
  • Chương Hai:
  • Xin lỗi em chỉ là một con " đĩ "
  • thay doj
  • die
  • benh
  • miss..........Da Lat city ^^
  • suy nghi~............... .........
  • vi 1 ng..........k0 b4o h l4 cu4 minh
  • Anh ra đi, bỏ lại em một mùa hoa dại…
  • Có đôi khi...
  • Chiếc ô và những mối tình
  • Bong bóng ...bay lên
  • Bạn đã yêu...
  • Tình yêu không nằm trong bàn tay
  • Em sẽ không khóc thầm
  • Luôn chờ em cúp máy trước
  • Em đã có anh...
  • Cho những ai đang tuyệt vọng
  • Đừng....
  • Anh xin lỗi...
  • Tình yêu không nằm trong bàn tay
  • Yêu là gì?
  • Em đã khác...
  • 1 entry buon that buon
  • Cơn mưa nào ướt áo em anh
  • Tình yêu đi mượn
  • test na` ! (pe BV cho ss sr nha ^^ copy...
  • Lẽ ra anh nên trả cho em nhiều hơn
  • ye^u thu*~
  • con xin loi
  • Giả vờ thôi, anh nhé!
  • chj la 1 entry
  • danh cho anh
  • sad day
  • notthing........
  • entry danh cho 1 ng
  • Cảm ơn anh vì đã yêu em
  • Có lẽ trái tim đã dành cho một người !
  • Và em đã yêu...
  • tin nhắn
Xem Thêm

Câu hỏi kết bạn H.A.T

  • Một chàng nhím đã trót yêu thương...
  • Mún đi SPA làm đẹp da mặt, phải...
  • tinhyeu la hanhphuc?co the nao...
  • giau` ngheo` khac nhau o cho nao`?tai...
  • mot ngay`nao đo'tui rat la bun`...bu`n...
  • Tại sao con gái lại Kiêu?
  • ban yeu thich nhat ai
  • Sao Chuẩn đẹp zai thế mà vẫn không...
  • mot chong sach cong mot chong sach...
  • lam sau de biet nguoi ta co that...
  • Góp ý
  • Hỏi đáp
  • Điều khoản sử dụng
Logo Company
  • © Copyright 2007-2011 Henantrua.vn. All rights reserved.
  • Giấy phép số 0305626017 cấp ngày 03/04/2008
  • Email: hotro@henantrua.vn
  • Henantrua.vn hiển thị tốt nhất với trình duyệt Internet Explorer 7+, Firefox 2+, Chrome.