Bút danh: ktvtongquan Ngày đăng nhập: 23/04/2011 12:12 Tuổi: 31 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Muốn làm quen: Nam và Nữ Tự giới thiệu: hi! minh la Quan lan dau tien tham gia............ ............... ............... ............... ............... ........ =)) =))
Bút danh: bemytho18 Ngày đăng nhập: 18/10/2011 22:44 Tuổi: 23 Nơi ở hiện tại: Tiền Giang Tự giới thiệu: Ko biết nói sao nhưng tiếp xúc sẽ biết thui...Do cách đánh giá của mối người mà thôi....Vì tự mình đánh giá mình chỉ bằng để người khác đánh giá mình thì hay hơn.......
Bút danh: phamkimlinhquyen Ngày đăng nhập: 20/01/2011 20:03 Tuổi: 26 Nơi ở hiện tại: TP Đà Nẵng Tự giới thiệu: 00000000000000000000000000000000 00000000000000000000000000000000 000000000000000000000000000
Bút danh: sweetcandy2003 Ngày đăng nhập: 03/03/2010 23:17 Tuổi: 24 Nơi ở hiện tại: Đồng Nai Tự giới thiệu: *&_&*Luon doi moi va hoan thien ban than--Yeu thik chup anh-Dam me ca hat-Vuon len trong kinh doanh-Het minh vi moi nguoi.*&_&*
Bút danh: ruacon88 Ngày đăng nhập: 05/08/2008 08:58 Tuổi: 24 Nơi ở hiện tại: Tiền Giang Tự giới thiệu: minh hien la` sinh vien,so thich cua minh la` du lich,minh rat thich ket ban,rat vui neu duoc lam quen voi moi nguoi.hihi
Vào năm 1980 vợ chồng anh chị Khoa đã có được bốn đứa con, không may thằng bé thứ ba bị sốt và ra đi cấp kỳ, làm anh chị không kịp đưa nó vào bịnh viện chạy chữa, nên lòng họ cứ ray rứt mãi…Từ ngày đi vùng kinh tế mới, miếng ăn còn chưa đủ mỗi ngày, anh chị còn nhớ đâu là chụp hình cho con ?
Vì thế thằng bé ra đi không có được tấm hình nào để bây giờ có thể nhìn ngắm được nó… đó là điều mà anh chị quyết định phải dồn tiền mua một cái máy chụp hình trên vùng Kinh Tế Mới.Đứa con út trong nhà, nhờ quyết định đó mà có vô số hình lưu lại, từ lúc nằm nôi đến lúc tập đi, tập chạy, tập đá banh, đánh cờ tướng, đều có hình đủ, có những tấm hình trong trạng thái Ađam mà lớn lên phải giấu đi không để bạn gái nhìn thấy.Trường trong làng, nên hai đứa lớn cùng dắt tay nhau đi học dễ dàng, chỉ riêng thằng út lúc nào cũng được đi theo mẹ, chị mãi sợ hình ảnh đứa con ra đi đột ngột nên chị quan tâm nhiều về con cái, bao giờ bên bàn dạy trong lớp chị cũng có một cái ghế cho thằng bé ngồi bên cạnh, học trò chị quen như thế cho đến năm thằng bé vào lớp một.
Được 6 tuổi vào lớp một, thì thằng bé cũng thuộc gần hết những bài tập đọc lớp một và nhiều lớp mà mẹ đã dạy… Bất ngờ năm đó chị có triệu chứng lạ trong người. Chị vẫn thường xuyên theo dõi sức khỏe và lời dặn dò của bác sĩ khi sinh thằng út: "Chị không nên sinh nữa vì có khả năng sảy thai và nhiều triệu chứng khác…" Nên hai vợ chồng bàn bạc rồi anh đưa chị về bệnh viện tỉnh khám, cách nhà anh chị gần cả trăm cây số. Ngồi chờ đến gần trưa mới đến phiên mình khám, bác sĩ tuyên bố: "Chị có thai 6 tuần lễ"… chị nghe mà xây xẩm mặt mày… Có con nữa ?
Nuôi một đứa con cực khổ biết bao nhiêu, nó khỏe thì ít, mà nó bịnh thì nhiều, vùng kinh tế mới, tìm viên thuốc chữa đúng bịnh rất khó khăn, người tìm ra bịnh đã khó, mà đi được đến Sài-gòn vào bệnh viện lại càng khó hơn nữa, huống gì chị đã mang một dấu ấn khó phai về cái chết của đứa con lên ba của chị, mà chị vẫn tưởng như nó vừa mới xảy ra đây… chị làm sao bây giờ ?Tiếng người nữ bác sĩ làm chị giật mình: “Giữ hay bỏ ?” – “Em chưa biết, có ông xã đi theo.” – “Vậy ra bàn bạc đi, bỏ thì đầu giờ chiều có mặt tại đây”. Chị bần thần bước ra, anh tiến lại: “Có sao không em ?” – “Có bầu, bác sĩ nói bỏ thì đầu giờ chiều quay lại”. Anh bàn ngay: “Thôi ra ăn gì đi, đầu giờ chiều quay lại, chứ em sinh làm sao được nữa mà sinh, lại nữa mình là công nhân viên, sinh thêm nữa nó phê bình, kiểm điểm đủ cách, nghe mệt lắm !”Chị đi theo mà trong lòng nghĩ ngợi. Phá thai ?
Phải như thế sao ? Tuy là vùng Kinh Tế Mới xa Nhà Thờ, mỗi năm đi lễ được hai lần, nhưng chị vẫn biết như thế là phạm tội, đặt vòng đã phạm tội, huống nữa là phá thai ? Sinh thì đau, nuôi con thì khổ, chị biết hết, nhưng phá thai là