Có thể bạn đã đọc câu chuyện này ở đâu đó – nhưng những bài học này sẽ không bao giờ là cũ!
Bạn sẽ không còn nhìn một cốc cà phê đơn giản như trước đây nữa.
Một cô gái trẻ tới gặp mẹ và kể cho bà nghe về cuộc sống của mình, rằng mọi chuyện đang thật sự vô cùng khó khăn. Cô gái không biết mình có thể tiếp tục nữa hay không và muốn từ bỏ tất cả. Cô đã mệt mỏi vì đấu tranh và vật lộn với nó!
Dường như cứ một vấn đề được giải quyết, thì một vấn đề khác đã lại nảy sinh.
Mẹ dẫn cô gái vào trong bếp. Bà đổ đầy nước vào ba cái bình và cho từng cái lên lửa thật to. Không lâu mấy cái bình bắt đầu sôi. Bình đầu tiên bà cho vào một vài củ cà rốt, bình thứ hai là trứng, bình thứ ba là hạt cà phê.
Ba chiếc bình được để yên trên lửa và để sôi, bà mẹ không nói một lời gì cả. Sau khoảng 20 phút bà tắt lửa, gắp cà rốt, lấy trứng và hạt cà phê ra, mỗi thứ cho vào một cái bát. Quay lại phía con gái mình, bà hỏi: “Hãy nói cho mẹ biết, con nhìn thấy gì?”. “Cà rốt, trứng và cà phê”, cô gái trả lời. Bà mẹ bảo con gái hãy lại gần và sờ vào củ cà rốt. Cô gái nhận thấy chúng đã rất mềm. Mẹ lại bảo cô hãy lấy một quả trứng và đập vỡ. Sau khi bóc đi lớp vỏ, cô nhìn thấy lòng trứng đã chín. Cuối cùng, mẹ bảo nhấm nháp một hớp cà phê. Cô gái mỉm cười, khi hít thấy hương vị thơm nồng của nó. Cô gái sau đó hỏi mẹ: “Mẹ ơi, mẹ làm vậy là ý gì thế?”
Bà mẹ giải thích rằng, mỗi một thứ trên đều đã phải chịu cùng một hoàn cảnh như nhau, cùng một nhiệt độ nước sôi như nhau, nhưng mỗi thứ lại có những phản ứng khác nhau. Củ cà rốt lúc đầu rất rắn, chắc, và cứng. Tuy nhiên, sau khi bị cho vào đun trong nước sôi, nó đã trở nên mềm yếu. Còn quả trứng thì thật dễ vỡ. Lớp vỏ mỏng manh bên ngoài là để bảo vệ chất lỏng bên trong, nhưng sau khi được đun, lòng trứng đã trở nên cứng cáp.

Thế con là gì? Bà mẹ hỏi cô con gái, “Khi những đen đủi tới gõ cửa, con sẽ phản ứng ra sao?” “Con là củ cà rốt, là một quả trứng, hay là hạt cà phê?”
Tôi là gì? Tôi là củ cà rốt có vẻ luôn mạnh mẽ, nhưng khi gặp phải đen đủi và đau đớn tôi sẽ trở nên mềm yếu và mất đi sức mạnh của mình? Tôi là quả trứng với một trái tim mỏng manh, nhưng thay đổi khi khó khăn tới? Tôi đã có một linh hồn yếu ớt , nhưng sau mỗi sự chia ly tử biệt, sau mỗi lần gặp phải bế tắc tài chính hoặc những thử thách, tôi trở nên cứng rắn và quyết đoán? Liệu cái vỏ bọc bên ngoài của tôi trông vẫn vậy? Nhưng bên trong tôi đã có một linh hồn quyết liệt và một trái tim cứng rắn? Hay tôi giống như hạt cà phê? Hạt cà phê đã làm cho nước đun nó phải đổi vị, tựa như khi nó phải đối mặt với đau đớn. Khi nước bắt đầu nóng, cà phê tan ra mùi vị và hương thơm.
Nếu như bạn giống như hạt cà phê, khi mọi việc bắt đầu trở nên tồi tệ, bạn sẽ tốt hơn lên và làm thay đổi những gì đang diễn ra quanh mình. Khi những giờ phút đang là tối tăm nhất và khi những sự khó khăn đang ở mức đỉnh điểm nhất, bạn có tự nâng mình lên một tầm cao khác hay không? Bạn sẽ đối mặt với khó khăn như thế nào? Bạn là cà rốt, trứng, hay là hạt cà phê?

Hạt cà phê thì lại thật khác. Sau khi bị đun trong sôi, nó đã làm cho nước trong bình thay đổi.
Hãy coi trọng những may mắn của mình, chứ không phải là những khó khăn…

Đừng chạy theo vẻ bề ngoài, chúng sẽ tàn phai. Đừng chạy theo sự giàu có, chúng cũng sẽ tàn phai. Hãy chạy tới bên người nào sẽ làm bạn cười, bởi vì chỉ một nụ cười cũng xua tan được một ngày đen tối. Hãy đi theo những ai đã đặt một nụ cười trong trái tim của bạn.
Có thể bạn đã có đủ hạnh phúc đến nghẹt thở, đủ thử thách để khiến mình mạnh mẽ, đủ khổ đau để khiến bạn vẫn còn tình cảm và đủ hy vọng để khiến bạn hạnh phúc. Sự hạnh phúc nhất của con người không cần thiết là phải có tất cả những gì tuyệt vời nhất; Hạnh phúc nhất chính là khi ta đi tìm những điều tuyệt vời đó.
Bạn có thể muốn gửi thông điệp tới những người đã tặng bạn những nụ cười khi bạn cần chúng; tới những người đã cho bạn ngẩng mặt thấy hy vọng khi bạn thực sự yếu mềm; tới những người bạn bạn vô cùng yêu mến; và tới những người, thật sự có ý nghĩa với cuộc sống của bạn!

Mình sẽ là gì sau những khó khăn? Sẽ bị đánh bại đến mềm oặt như cà rốt? Hay cứng rắn như trứng? Hoặc làm chính những khó khăn xung quanh phải thay đổi theo như cà phê? Đã rất nhiều khó khăn giăng phía trước, bủa phía sau, nhưng đúng thật là phải biết nhìn vào khó khăn đó, đi xuyên qua nó để mạnh hơn như trứng và làm chính những khó khăn đó phải đổi thay giống cà phê.
Rất thích câu chuyện này! Để những ai có sở thích cố tình xô người khác ngã, sẽ nghiệm ra được sau đó cũng sẽ tự nhiên vấp cột điện mà té cái ầm thui, chắc chắn thế!
Nên đọc truyện này xong càng thấy vững chãi quá đỗi!


