Bút danh: heocon681 Ngày đăng nhập: 15/05/2007 00:00 Tuổi: 27 Nơi ở hiện tại: Hồ Chí Minh Muốn làm quen: Nữ Tự giới thiệu: Bình thường thôi mà không bình thường...lãng mạn mà không lãng mạn...yêu đời mà không yêu đời..là ta mà không là ta...cho đến khi là ta
Bình yên một thoáng cho tim mềm
Bình yên ta vào đêm
Bình yên để đóa hoa ra chào
Bình yên để trăng cao
Bình yên để sóng nâng niu bờ
Bình yên không ngờ
Lòng ta se sẽ câu kinh bình yên
Bản thân tôi cũng bất ngờ với cái cảm giác thanh thản như thế này. Đã lâu lắm rồi lòng tôi mới bình lặng đến dường này. Bình yên đến không ngờ! Hạnh phúc thật sự! Mặc dù môi trường xung quanh tôi vẫn thế, những người xung quanh tôi vẫn vậy. Mà sao tôi nói, tôi cười nhiều hơn với họ. Họ cũng cười nhiều hơn với tôi, và cũng khen tôi tươi hơn, rạng rỡ hơn,...đẹp hơn nữa.
Khi bắt gặp một cái gì đó liên quan đến một ai đó, tôi không chạnh lòng nữa. Chỉ cười, thật nhẹ nhàng thôi, tôi đã mỉm cười như khi thoáng nhớ về một giấc mơ khá đẹp hồi đêm qua. Rồi tôi lại quên đi giấc mơ đó mất. Và tôi nhận ra, sao cõi lòng tôi thanh thản quá, bình yên quá!
Cuộc đời đẹp quá! Tình yêu đẹp quá! Bạn cũng đẹp nữa Thật đấy! Đừng có suy nghĩ coi tôi đang nói về ai nữa. Tôi đang nói bạn đấy. Cái người đang đọc bài này nè. Tôi nói là bạn cũng đẹp lắm! Thật mà! Cười cái coi nè.
Bình yên để gió đưa em về
Bình yên ta chờ nghe
Chờ nghe tình vỗ lên tim mình
Chờ nghe tình lung linh
Bây giờ, trước khi đi ngủ, tôi không còn phải trằn trọc, suy nghĩ thao thức suốt đêm đến tận sáng mới chợp mắt được như trước nữa. Mà tôi cũng chẳng rõ là lúc đó tôi trằn trọc vì cái gì? Có thể là không vì cái gì. Nhưng cũng có thể là vì tất cả. Nhiều quá. Nhiều chuyện tưởng như nhỏ nhặt. Nhưng chỉ khi về đêm, đối diện với chính tôi trong bóng tối, tất cả những chuyện đó cứ lần lượt hiện về. Thao thức...cùng tôi. Khó chịu lắm. Đầu óc lúc nào cũng chật ních, có thể vỡ tung bất cứ lúc nào. Còn bây giờ, buổi tối, tôi chỉ việc leo lên giường, kéo chăn đắp, nhắm mắt lại và...tận hưởng cái nhẹ nhõm, thanh thản tột cùng trong lòng tôi. Phẳng lặng như cái mặt hồ trong veo vào buổi sáng tinh sương khi thu sang của cụ Nguyễn Khuyến ấy. Rồi cũng thật nhẹ nhàng, tôi rơi vào giấc ngủ.
Bình yên để nắng soi môi thơm
Bình yên ta mừng
Mừng em đã hết đau thương về đây ấm cúng
Mừng em đã biết xót thương tình yêu.
