Angel_love_Devil » Bài đã đăng

Lối Tắt

Blog Đã Đăng

Nhu*~ng khoang? la(.ng cuo^.c so^'ng


hen an trua

Người ta có thể lấp đầy khoảng trống không gian và khoảng trống giữa hai đầu nỗi nhớ, nhưng khoảng trống riêng mình vẫn trống đến mênh mang.
Trong cuộc hành trình, không phải lúc nào ta cũng dõi mắt về phía trước, sẽ có những giây lát dồn chân ta phải dừng bước để nhìn lại chặng đường đã đi qua. Khi ta biết ngoảnh lại tự cảm nhận màu sắc quá khứ của riêng mình, có lung linh, có tiếc nhớ, có bình yên và cả chia xa. Ta chợt nhận ra rằng: "Những gì đã qua không bao giờ trở lại".
Một ánh lửa sẻ chia là một ánh lửa lan tỏa, một nụ cười cho đi là nhiều nụ cười nhận lại. Hạnh phúc chỉ đi kèm với trao đổi và hi sinh, để hằng ngày con người đều được làm mới, đều yêu mình và yêu người hơn nữa. Nếu không có điều đó_sống chỉ mới dừng lại ở tồn tại mà thôi.

Thống Kê Blog

Quản Lý Blog

  • 21:44 29/11/2009